Tới chạng vạng, cả nhóm cuối cùng cũng đến được trấn nhỏ. Ở trọ khách điếm thì tốn bạc, mấy người thương lượng chốc lát rồi quyết định cùng nhau ngủ tạm ngoài trời một đêm, may là tiết trời mấy ngày nay khá đẹp, nằm bên ngoài còn mát mẻ hơn trong phòng.
Dương Thiền vừa gặm nửa cái bánh màn thầu vừa kéo tay Triệu Viễn Sơn, ra hiệu hắn cùng mình ra ngoài. Thuận tiện, nàng gọi luôn hai đứa nhỏ theo.
“Sao thế?” Triệu Viễn Sơn ngạc nhiên hỏi.
“Ta mới trông thấy một quán mì, hay là ta với chàng ra ăn một bát?” Rời khỏi thành Vĩnh Châu, tinh thần Dương Thiền thả lỏng hơn hẳn, nàng thèm một bát canh nóng từ lâu, giờ không kìm được nữa.
Triệu Viễn Sơn không chút do dự: “Được.”
Hôm nay họ ra tay cứu người, đánh lui được đám cướp, đoạt lại được mười mấy lượng bạc, mỗi người được chia một hai lượng, cũng không đến mức lo thiếu tiền ăn.
Hai đứa nhỏ là Tiểu Thảo và Dương Bình đứng bên cạnh mắt sáng rỡ, cố nén vui mừng, bước nhanh theo tỷ tỷ và ca ca. Ngay cả đôi chân mỏi nhừ cũng bỗng thấy nhẹ tênh.
Quán mì kia buôn bán không tệ, vận khí họ cũng không kém, vừa tới đã gặp người ăn xong rời đi. Dương Thiền thoáng do dự, sợ bọn họ ăn mặc tầm thường bị chủ quán hắt hủi, nhưng không ngờ lão bản trông thấy lại nhiệt tình mời bọn họ ngồi.
Dương Thiền liếc mắt nhìn quanh, phát hiện không ít dân chạy nạn cũng đang ăn ở đây, chắc là đến để đỡ thèm như mình.
“Lão bản, cho chúng ta bốn bát mì trứng thịt thái sợi.” Nàng nhanh miệng gọi món, chưa đợi Triệu Viễn Sơn mở lời.
Nói rồi, chính nàng cũng khựng lại một chút. Món mì này nàng ăn thường xuyên khi còn ở hiện đại, không chắc cổ đại có hay không. Nào ngờ lão bản cười tươi gật đầu, lập tức nhận lời.
Cũng phải thôi, thường dân đến quán mì đều chỉ gọi mì rau, còn gọi trứng với thịt như nàng thì hiếm. Món mì thì chẳng lời được bao nhiêu, nhưng trứng thịt mới là chỗ sinh lời.
Chẳng bao lâu, mì được mang lên. Trên mặt là một quả trứng chiên vàng ươm, bên cạnh là thịt thái sợi thơm lừng, trên cùng rắc chút hành thái. Nếu là hồi còn ở Dương phủ, Dương Bình hẳn chẳng thèm liếc mắt. Nhưng giờ đây, hắn chỉ cảm thấy đây là thứ ngon nhất trên đời.
Cả bọn cúi đầu ăn mì, không ai nói lời nào. Dù Dương Thiền cho rằng mình có thể kìm hãm, nhưng cảm giác khi bụng đói hơn một tháng được ăn bát mì nóng hổi này thật chẳng thể diễn tả. Ăn chưa hết đã thấy thòm thèm, nàng còn muốn ăn thêm vài bát nữa.
Đến khi bụng no, họ mới thả chậm tốc độ. Dạ dày Dương Thiền từng có thể ăn hơn nửa bát, nay đói quá lâu, co lại mất rồi, ăn nửa bát đã thấy đầy bụng.
Chỉ có Tiểu Thảo là nhanh nhẹn, vừa húp canh vừa ăn sạch sẽ, Dương Bình giống Dương Thiền, ăn được nửa chén là no, phần còn lại đều đổ vào bụng Triệu Viễn Sơn.
Ăn cơm, ngủ nghỉ. Đó là hai việc quan trọng nhất trong đời người. Không ăn no, ngủ không ngon, con người sao mà có tinh thần, nặng thì còn nguy đến tính mạng.
Giờ đã ăn no, tất nhiên là tính chuyện về ngủ. Trên đường về, Triệu Viễn Sơn mấy lần định mở miệng, lại chẳng thốt được thành lời.
“Có chuyện gì thì cứ nói, ta nghe.” Dương Thiền sớm đã nhận ra nhưng không gặng hỏi.
“Không có gì đâu. Ta nghĩ chúng ta ra ngoài cũng đã lâu, mau trở về thôi.” Hắn kéo tay Dương Bình đi trước một bước, không đợi nàng hỏi thêm.
Dương Thiền lặng nhìn bóng hắn một lát, rồi dắt Tiểu Thảo bước theo sau. Dù là chuyện gì đi nữa, nàng vẫn tin Triệu Viễn Sơn sẽ không bao giờ hại mình.
Chỗ họ nghỉ là một biệt viện bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm. Giờ này có đến mười mấy người, chẳng ai còn để ý đến chuyện nam nữ khác biệt, tất cả chen nhau ngủ trong một gian phòng cho thêm phần yên tâm.