Chương 38

Nghĩ gì gặp nấy, mới đi thêm được một dặm, đã thấy phía trước có người đang bị cướp. Vài nam nhân trong đoàn liếc nhìn nhau, đảo mắt quanh một lượt thấy không có đồng bọn nào ẩn nấp, chỉ là ba bốn gã nam nhân gầy yếu, liền quyết định xông lên giúp đỡ.

Tới gần mới nhìn rõ, người đang bị cướp lại là Lưu tẩu tử. Dương Thiền liếc nhìn một cái, không ngờ nàng ấy cũng đi được đến đây.

Nhắc tới Lưu tẩu tử, Dương Thiền không khỏi thầm khâm phục. Một nữ nhân đã mất phụ mẫu, không còn trượng phu nhi tử, vậy mà vẫn kiên cường sống sót trong hoàn cảnh khốn cùng như vậy, thực sự không phải nữ nhân nào cũng làm được.

Đã là người quen thì không thể không cứu. Vài nam tử trong nhóm nhanh chóng chế ngự đám cướp, phản kích lại rồi kéo theo Lưu tẩu tử chạy vội đi. Ai biết được đám cướp kia có đồng bọn đang mai phục ở đâu không?

“Đa tạ, đa tạ mọi người nhiều lắm!” Lưu tẩu tử đỏ hoe mắt, giọng đầy xúc động.

“Đều là đồng hương cả, khách sáo gì chứ.” Lý Phong điềm đạm đáp.

Dương Thiền liếc nhìn Lý Phong, rồi lại quay sang nhìn Lưu tẩu tử, trong lòng bất giác nảy ra một ý tưởng. Nghĩ ngợi một hồi, nàng càng thấy không tồi, bèn ghé sát lại Triệu Viễn Sơn, nhẹ giọng hỏi:

“Lý đại ca đã lấy thê tử chưa?”

Triệu Viễn Sơn nhìn nàng, lắc đầu. Lý Phong năm nay hai mươi hai tuổi, hơn hắn hai tuổi, vậy mà vẫn chưa thành thân, nguyên nhân cũng đều do phụ mẫu của y.

Người ta thường nói tình thân là lớn nhất, nhưng riêng phụ mẫu Lý Phong thì... đến chính Triệu Viễn Sơn cũng thấy họ quá tàn nhẫn, thiên vị đến mức không còn gì để nói.

Lý Phong có hai tỷ tỷ, một ca ca và một đệ đệ. Là con thứ, nên y chịu không ít thiệt thòi. Hai người tỷ tỷ cũng chẳng khá hơn là bao, đều bị phụ mẫu bán gả đi như một món hàng, tiền lấy được thì đem cưới thê tử cho trưởng tử và dựng phòng riêng cho hắn.

Chuyện ấy còn chưa phải là tận cùng. Khi Lý Phong vừa tròn mười bốn tuổi, mẫu thân y lại muốn phân gia, đuổi y ra riêng, chỉ cho mỗi cái nhà cũ kỹ, không ruộng không đất. May mà còn có Đại bá bên nội thương tình, nếu không thì Lý Phong sớm đã chết đói rồi.

Sau này, trong thôn có đợt tuyển binh, phụ thân Lý Phong lại đem tên y nộp lên để đổi lấy suất miễn nghĩa vụ cho con út, còn trưởng tử thì khỏi phải đi. Vẫn là nhờ Đại bá đứng ra chạy vạy, Lý Phong mới tránh được kiếp lính khi vừa mới mười lăm tuổi.

Sự tình như vậy nhiều không kể xiết. Từ đó trở đi, trong thôn chẳng ai dám gả nữ nhi cho Lý Phong nữa. Vậy là kéo dài cho tới tận bây giờ.

Dương Thiền vừa nghe xong liền trợn tròn mắt, không ngờ trên đời lại có bậc phụ mẫu bất công đến nhường ấy!

“Về sau, Lý Đại bá thấy nếu để y tiếp tục như vậy thì cũng không sống nổi, bèn nhờ người đưa Lý Phong đến một tiêu cục, học lấy chút bản lĩnh, kiếm ít bạc, mai sau còn có thể lấy thê tử sinh sống. Ai ngờ vừa đi là tận năm năm, mãi đến năm ngoái mới trở về thôn.” Triệu Viễn Sơn liếc sang Lý Phong đang đi cạnh Lưu tẩu tử, khẽ lắc đầu. “Hai người ấy… không hợp đâu.”

Dương Thiền chưa rõ đầu đuôi, nhưng nàng cũng từng nghe nói Lưu tẩu tử tính khí cổ quái, lại khá khôn khéo thực dụng. Gặp chuyện có lợi thì dính lấy không buông, thấy người thất thế thì hả hê, thường hay xích mích với người xung quanh. Sau khi gả vào Lưu gia, ngoài phụ mẫu phu gia và trượng phu thì nàng gần như đoạn tuyệt hết với thân thích. Đến cả Tết nhất cũng chẳng ai lui tới, thế là đủ hiểu nàng từng gây thù chuốc oán đến mức nào.

“Sao lại nói vậy?” Dương Thiền nghi hoặc.

“Dù sao cũng không hợp.” Triệu Viễn Sơn, vốn là người đọc sách, không muốn nói xấu sau lưng, đành ôn hòa chốt lại một câu: “Tóm lại, Lý ca là người tốt, nhưng hai người ấy không thích hợp.”

Dương Thiền lập tức hiểu ra. Có lẽ Lưu tẩu tử không đơn giản như vẻ ngoài. Nói cho cùng, bụng người cách một lớp da, bọn họ cũng chưa từng chung sống, người như thế nào, dân cùng thôn như Triệu Viễn Sơn hay Lưu thẩm mới rõ hơn ai hết.

Nếu Triệu Viễn Sơn đã nói vậy, nàng cũng không hỏi thêm, chung quy cũng là chuyện của người ta.