Dương Thiền chỉ mới sống chung với Dương phu nhân hơn nửa tháng, nói sâu nặng tình cảm thì không có, nhưng lại bị cảm xúc do nguyên thân để lại chi phối.
Nửa ngày sau, nỗi nặng trĩu trong lòng nàng dần dịu lại, thậm chí nhẹ nhõm hơn lúc trước. Trong lòng nàng rất rõ, linh hồn nguyên thân đã sớm tan biến, phần lớn tình cảm cũng đã rời đi từ lúc mang theo Dương Bình bỏ trốn, hiện tại chỉ còn chút dư âm tàn sót, theo thời gian rồi cũng sẽ phai mờ. Nghĩ vậy, lòng nàng cũng chẳng còn quá khẩn trương nữa.
“Tỷ tỷ?” Dương Bình nghi hoặc nhìn nàng.
“Không sao đâu.” Dương Thiền lặng lẽ cảm thán. May mà Dương Bình còn nhỏ, chưa hiểu rõ phu nhân người ta nhắc đến chính là mẫu thân mình, nếu không mà khóc nháo lên thì biết làm sao.
Nàng vỗ nhẹ lưng Dương Bình, rồi cùng Triệu Viễn Sơn đi mua màn thầu để làm lương khô mang theo. Không ai nhận ra, đứa bé tựa đầu trên vai nàng đang siết chặt tay, trong đáy mắt hiện rõ hận thù thấu xương.
“Viễn Sơn cũng xuống mua màn thầu à?” Lưu thẩm đã khỏe hơn, cười hỏi thăm mấy người.
“Không hẳn thế, từ đây đến trấn sau còn hơn sáu mươi dặm, không chuẩn bị lương khô sao được.” Triệu Viễn Sơn ra hiệu cho Dương Thiền chăm sóc hai đứa nhỏ, rồi gọi người bán lấy mười cái màn thầu và năm cái bánh bao thịt.
Mấy ngày qua không được ăn đồ mặn, hôm nay hắn muốn mọi người ăn uống đầy đủ một chút. Tiền bạc thì hắn còn tay còn chân, còn sức khỏe, chẳng lo không nuôi thê tử và đệ đệ nàng.
Lưu thẩm đứng bên thấy hắn mua bánh bao thì mở miệng: “Viễn Sơn à, thế là không được đâu. Từ đây đến Tân An còn vài trăm dặm, tiêu tiền phải tiết kiệm mới được.”
Triệu Viễn Sơn vừa định đáp lại thì Lưu thúc đã lên tiếng trước: “Bà lại nói bậy gì đấy! Viễn Sơn người ta có tính toán cả rồi.”
Theo lý, Triệu Viễn Sơn không có phu mẫu, cả đoạn đường này đều do bọn họ đùm bọc nhau, lời Lưu thẩm nói là quan tâm. Nhưng nay hắn có thê tử mới cưới, không thể quá keo kiệt. Dù không tổ chức lễ cưới, cũng nên có chút thể diện.
Lưu Cường bên cạnh cười nói: “Con cũng lâu rồi chưa được ăn bánh bao thịt, nương, cho con một cái nha.”
Nghe nhi tử đòi ăn, Lưu thẩm thoáng do dự, nhìn gương mặt con gầy rộc đi mà đau lòng, liền đáp: “Được rồi.” Nghĩ nghĩ một lúc, cuối cùng cắn răng mua hai cái, một cho Lưu Cường, một cho Lưu thúc.
Dương Thiền đứng bên chỉ khẽ cong môi mỉm cười. Nàng không phải người hẹp hòi, hiểu rõ Lưu thẩm chỉ vì lo cho Triệu Viễn Sơn nên mới nói vậy, trong lòng ngược lại càng thấy quý bà ta hơn.
Ngoài ra, mấy người lại mua thêm mấy cái bánh không nhân. Loại bánh này để được lâu, lại có thể chống đói, rất thích hợp làm lương khô. Sau đó họ lại bỏ thêm hai văn tiền, nhờ người đổ đầy túi nước bằng nước ấm.
Ra khỏi thành Vĩnh Châu, mọi người chia nhau ăn bánh bao nóng hổi và màn thầu, tinh thần khôi phục được phần nào. Nghỉ ngơi chốc lát, họ liền chuẩn bị lên đường.
“Chúng ta phải tranh thủ đến được trấn phía trước trước khi trời tối. Chân nàng không sao chứ?” Triệu Viễn Sơn để Dương Bình tự đi bộ, nếu không đi nổi thì mới bế.
Dương Thiền khẽ lắc đầu, tỏ ý không có gì đáng ngại. Gần hai tháng rong ruổi cũng đủ để thân thể kiều tiểu thư này dần thích nghi. Lòng bàn chân nàng đã mài ra một lớp kén mỏng, so với trước kia rõ ràng đã đi đường thuận hơn nhiều.