Chương 34

Phải mất một lúc lâu mới đến lượt bọn họ. Có lẽ do người quá đông, lại có những thôn xóm chưa ai đến trình diện, nên người phụ trách ghi chép cũng không hỏi quá chi tiết.

Nghe nói Dương Thiền hiện tại chỉ còn hai người, lại vừa gả cho Triệu Viễn Sơn, không định quay về nơi cũ, bên đó cũng không thắc mắc gì thêm, trực tiếp cấp hộ tịch mới.

Những cặp như họ cũng không hiếm, rất nhiều người góa phu góa phụ cũng kết thành đôi tại đây.

Triệu Viễn Sơn là chủ hộ, Dương Thiền liền trở thành "Triệu Dương thị". Dương Bình thì được lập riêng một hộ, coi như chủ hộ độc lập. Nàng cũng có chút tâm tư, dù sao Bình ca nhi mang họ Dương, không tiện nhập vào nhà Triệu. Thêm nữa, phần lớn tài sản của nàng đều muốn để lại cho Dương Bình kế thừa vì đó là của Dương gia.

Cầm hộ tịch mới tinh trên tay, Dương Thiền thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng nàng cũng có thân phận mới. Từ nay về sau, muốn tìm được nàng hẳn là không dễ.

“Cái này nàng cất đi.” Triệu Viễn Sơn đưa nàng một bọc vải nhỏ. Mở ra thì thấy là bạc lộ phí vừa phát. Mỗi người nửa lượng, bốn người là hai lượng bạc. Tằn tiện một chút thì đi đến huyện thành vẫn còn dư, đất đai thì phải chờ về thôn rồi phân lại.

“Chúng ta vào thành Vĩnh Châu một chuyến được không?” Dương Thiền muốn tìm hiểu chút tin tức về Dương gia.

Triệu Viễn Sơn không hỏi gì thêm, dẫn cả nhóm người thẳng tiến vào thành Vĩnh Châu.

Người ta thường nói: “Cửa son rượu thịt thừa, ngoài đường xương khô lạnh.” Dù ngoài thành dân chạy nạn chen chúc nhưng trong thành Vĩnh Châu vẫn cứ phồn hoa náo nhiệt.

Dương Thiền định mua ít quần áo sạch sẽ, rồi tìm tửu lâu tắm rửa, thay đồ trước khi tiếp tục lên đường. Không ngờ vừa nghiêng đầu nhìn đã thấy một bức họa dán ngay ngã ba đường. Tuy nét vẽ không hoàn toàn giống, nhưng người từng thấy diện mạo thật của nàng chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra, chính là nàng.

“Nhìn gì vậy?” Triệu Viễn Sơn cũng nhìn theo ánh mắt nàng.

“Không có gì. Ta ôm mỏi tay rồi, chàng ôm giúp đi.” Nàng nhanh tay nhét Dương Bình sang tay Triệu Viễn Sơn, rồi lập tức tách hướng đi sang một bên.

Đi được vài bước, bọn họ bỗng thấy một đám người vây quanh náo nhiệt. Dương Thiền kiễng chân nhìn thử, hóa ra là đang bán người. Nhìn cách ăn mặc của đám người đang lựa chọn, hình như đều là người có tiền.

Đưa mắt quan sát bốn phía, nàng chọn một phụ nhân mặc áo vải thô, khẽ hỏi: “Đại nương, đang xảy ra chuyện gì vậy?”

Người phụ nữ kia liếc nàng một cái, khẽ nhíu mày, kéo ra một chút khoảng cách. Dương Thiền cứ nghĩ người ta sẽ không thèm để ý, nào ngờ lại thấy người ấy cúi đầu thì thào: “Còn có thể là gì nữa? Đều là hạ nhân của quan lại bị lật đổ, không bị tịch biên thì cũng bị đem ra chợ bán thế này.”

“Vậy à? Bọn ta từ vùng Giang Chiết tới, vẫn còn ở ngoài thành nên không hay tin tức. Không biết lần này có bao nhiêu quan lại bị bắt vậy?” Dương Thiền cười hỏi, như thật tò mò.

Người phụ nữ kia nhìn nàng thêm lần nữa, vẻ mặt đắc ý: “Ngươi hỏi đúng người rồi đó. Trưởng chất tử của ta đang làm việc trong nha môn, chuyện gì mà chẳng biết!”

“Thì ra trong nhà đại nương còn có người làm quan, thật là thất lễ rồi.” Dương Thiền cố ý tỏ vẻ thân thiết, vừa ý thấy phụ nhân kia không còn giữ kẽ nữa, bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn.