Chương 33

Ngay sau đó, đám người còn chưa rời khỏi miếu hoang đã ồn ào hẳn lên. Hôm nay có thể lĩnh lương, lĩnh tiền trở về nhà, ai nấy đều vui mừng. Lại nghe có người sắp kết duyên, tự nhiên càng thêm náo nhiệt.

Triệu Viễn Sơn lấy hết can đảm nắm lấy bàn tay còn lấm lem của Dương Thiền, ghé tai nàng nói nhỏ: “Chờ về nhà, ta sẽ tổ chức đám hỷ.”

Mọi người nơi đây đều là dân chạy nạn, không có nhà cửa, nếu thật lòng ưng thuận, có phụ mẫu thì bái phụ mẫu, không có thì bái trời đất cũng coi như thành thân. Nhưng Triệu Viễn Sơn không muốn để nàng chịu thiệt, mới nói chờ về nhà rồi làm lễ cưới hỏi đàng hoàng.

Dương Thiền thoáng sững người, rồi cũng khẽ gật đầu. Có người thật lòng đối đãi, nàng cũng không cần tiếp tục lùi bước.

Đoàn người lũ lượt rời ngôi miếu hoang nhưng không đi về hướng Dương Châu mà là chuyển sang hướng Vĩnh Châu. Dương Thiền chưa từng nghe qua địa danh này, hỏi thăm vài câu mới biết nơi đó là tuyến đường bắt buộc phải đi qua nếu đi từ Dương Châu sang Hàng Châu. Nói thế nào cũng có chút giống Thượng Hải kiếp trước, chỉ là quy mô lớn hơn rất nhiều.

Nghĩ đến triều Đại Ung trước nay nàng chưa từng nghe đến, cũng không nghĩ thêm nữa.

Mất khoảng ba ngày đường, đoàn người mới đến địa giới Vĩnh Châu. Suốt quãng đường, phần lớn thời gian là Triệu Viễn Sơn bế Dương Bình. Dù vậy, chân Dương Thiền vẫn phồng rộp, đêm nằm xuống lại vừa đau vừa ngứa.

Tiểu Thảo thì rất ngoan, chỉ khi nào thật sự mệt rã mới để Triệu Viễn Sơn bế một đoạn, còn bình thường đều tự mình đi. Riêng Dương Bình, mỗi lần nhìn gương mặt nhỏ gầy của đệ đệ, Dương Thiền lại thấy xót xa. Mới nhỏ thế này mà đã phải chịu khổ cực dọc đường, nàng thật chẳng đành lòng để nó phải bôn ba thêm nữa...

“Tỷ tỷ, tối qua đệ mơ thấy mẫu thân, người nói sẽ đến đón chúng ta về đấy!”

Từ lúc ra khỏi nơi đó, Dương Bình như thể bỗng dưng hiểu chuyện hơn hẳn. Cho gì ăn nấy, dù có đói cũng không hé răng, cứ rúc vào lòng nàng im lặng chịu đựng. Lúc này đột nhiên nói ra một câu như thế khiến mắt Dương Thiền lập tức đỏ hoe.

“Thật sao? Vậy mẫu thân còn nói gì nữa không?” Dương Thiền nhẹ nhàng ôm Dương Bình từ tay Triệu Viễn Sơn, vuốt nhẹ mái tóc khô cứng, dính kết thành từng búi của hắn, thì thầm hỏi.

“Mẫu thân còn làm một bàn đồ ăn thật lớn, nói là để cho chúng ta ăn. Còn có cả thịt kho tàu nữa.” Dương Bình nói xong còn dùng tay khoanh một vòng tròn thật to, vẻ mặt đầy phấn khởi.

Dương Thiền còn đang xúc động chợt nghe thấy tiếng nuốt nước bọt, nhưng lại không phải từ Bình ca nhi. Quay đầu nhìn, hóa ra là Tiểu Thảo. Bị bắt gặp, mặt cô bé thoắt cái đỏ ửng.

Dương Thiền bật cười, xoa nhẹ đầu Tiểu Thảo, nói dịu dàng: “Chờ về rồi, tẩu tử sẽ làm thịt kho tàu cho muội ăn.” Những ngày gần đây bị Triệu Viễn Sơn gọi là “tức phụ” mãi, nàng cũng chẳng để tâm xưng hô nữa.

Bọn họ đến khá trễ, nhiều người đã lĩnh bạc và rời đi nên hàng chờ phía trước cũng không còn quá dài. Nhưng dù vậy, số lượng người vẫn rất đông. Dương Thiền kiễng chân nhìn qua một lượt rồi hỏi: “Chúng ta bây giờ bắt đầu xếp hàng luôn sao?”

Đêm qua vội vàng lên đường đến đây, đến ngụm nước còn chưa uống, nàng đang định đề nghị nghỉ tạm một lát rồi hãy xếp hàng.

“Dĩ nhiên rồi, càng sớm đến lượt càng tốt.” Lưu thẩm đứng phía sau chen vào.

Dương Thiền nhìn quanh, thấy ai cũng đang xếp hàng, đành không nói gì thêm, siết chặt tay Dương Bình, lặng lẽ theo Triệu Viễn Sơn tiến về phía trước.