Chương 32

“Ai ui, ta nói này tiểu tử, ngươi mà cứ chần chừ như vậy thì không ổn rồi.” Lưu thẩm đưa bánh bắp trong tay cho hài nhi, rồi ngồi xuống cạnh Dương Thiền, cười nói: “Ta nói này Dương gia chất nữ, nhà ngươi không còn ai thân thích, đệ đệ lại còn nhỏ như vậy, trở về chưa chắc tìm được người thân. Ngươi nhìn tiểu tử này xem, vóc người cao to, làm ruộng chắc chắn là một tay giỏi giang, mấy ngày nay đối với ngươi và Bình ca nhi cũng tận tình tận nghĩa. Chi bằng theo nó về huyện Tân An đi. Nơi đó tuy không trù phú bằng Phú Dương, nhưng nhà nó còn có vài mẫu ruộng, lần này về chắc chắn được quan trên trợ giúp.”

Lưu thẩm tuy có chút toan tính riêng nhưng cũng không phải người xấu. Thấy Triệu Viễn Sơn chỉ có một muội muội, cả đoạn đường lại tận tâm chăm sóc Dương Thiền đơn thân cùng đệ đệ nên bà nảy lòng tốt, định bụng tác thành một phen, cũng coi như đáp lại tình nghĩa trước đó Triệu Viễn Sơn từng giúp bà.

Dương Thiền cúi đầu, cẩn thận đút nước cho Dương Bình, mãi lâu sau mới mở miệng: “Để ta nghĩ thêm, sáng mai rồi tính.” Lời này nói với Lưu thẩm, cũng là nói cho Triệu Viễn Sơn nghe.

Hiện đại tuy đề cao tự do yêu đương, nhưng càng ngày càng nhiều người lại chọn cách xem mắt, chỉ cần điều kiện tương xứng, tính cách hòa hợp, liền định thân kết hôn.

Triệu Viễn Sơn là kiểu người Dương Thiền thích: dáng dấp không tệ, tính cách ổn trọng, siêng năng lại có chữ nghĩa, những ngày qua đối với tỷ muội nàng quả thật không có lời nào để chê.

Thật ra, lý do chính là vì Dương Thiền cũng đã động lòng. Nữ nhân vốn là loài cảm tính, trải qua những ngày gian khó bên nhau, cùng vào sinh ra tử, nếu người đó không tệ, động lòng cũng là chuyện dễ hiểu.

Nguyên thân tuy là tiểu thư Tri phủ, nhưng Dương Thiền thì không phải. Kiếp trước nàng chỉ là một thiếu nữ nhà quê bình thường, tự nhiên sẽ không coi thường nông dân. Nếu có thể lấy một người biết thương thê thương con, chẳng phải còn tốt hơn cả vương hầu quý tộc? Nhất là trong thời đại này, tiểu tứ, tiểu ngũ, tiểu lục đều là chuyện hợp pháp.

Nếu Dương gia không gặp chuyện, gả cho Tam Hoàng tử thì nàng chẳng những phải lo liệu gia sự, lấy lòng Hoàng thượng cùng Hoàng hậu, chiều chuộng trượng phu, mà còn phải ứng phó với đám thị thϊếp, tranh đấu với hạ nhân, có khi còn phải nuôi con người khác. Chỉ nghĩ thôi đã thấy đau đầu.

Ngược lại, nếu lấy Triệu Viễn Sơn, nàng và Dương Bình có thể danh chính ngôn thuận nhập hộ khẩu vào huyện Tân An, coi như có danh phận, an ổn sống qua ngày, không ai có thể tìm đến cửa.

Cả đêm suy nghĩ ngổn ngang, đến khi trời vừa hửng sáng mới chợp mắt được một lát thì nàng đã bị Lưu thẩm gọi dậy. Dương Thiền mở mắt ra, phát hiện mọi người đã sắp xếp xong, chuẩn bị đi lĩnh tiền trở về quê.

Nàng ngẩng đầu nhìn Triệu Viễn Sơn, mím môi, ôm Dương Bình đi đến cạnh hắn. Thấy hắn vẫn ngẩn người, nàng cúi đầu, dùng tay đẩy nhẹ: “Còn ngơ ra đó làm gì? Mau lên đường đi chứ.”

Triệu Viễn Sơn vẫn còn đờ đẫn, nhìn nàng, môi mấp máy mà không nói được gì.

“Ai da, ta nói ngươi này đồ đầu gỗ! Nữ nhi người ta đã đồng ý rồi mà còn ngây ngốc ra đó làm gì!” Lưu thẩm vỗ đùi cười to.

Gương mặt luôn nghiêm túc của Triệu Viễn Sơn cuối cùng cũng nở nụ cười, vẻ mặt ngây ngốc chưa từng thấy bao giờ: “Tức phụ... nàng đồng ý rồi.”

“Xì! Ai là tức phụ của chàng?” Dương Thiền trừng mắt lườm hắn một cái, quay đầu đi. Trong lòng bất giác dâng lên một chút hối hận, không biết còn kịp đổi ý không...

“Ui! Cái này gọi là “thương tức phụ” nha!” Một phụ nhân phía sau cười nói xen vào.