Không khám bệnh thì cũng phải lấy cháo, mỗi người đều có định mức riêng. Bọn họ tổng cộng có bốn miệng ăn, chỉ dựa vào phần Triệu Viễn Sơn và Tiểu Thảo mang về thì chắc chắn không đủ.
May mà gần miếu hoang có một lều phát cháo, không phải người của nha môn quản lý mà là do các phú thương trong thành Dương Châu đứng ra.
Tuy đã có thái y và đại phu dày dặn kinh nghiệm nhưng tình hình dịch bệnh phải đến nửa tháng sau mới dần được kiểm soát. Trong khoảng thời gian ấy vẫn có không ít người tử vong. So với trấn nhỏ gần ngôi miếu hoang thì tình hình trong thành tốt hơn nhiều, chứ nơi kia hầu như đã hóa thành phế tích.
Mỗi lần mang người đi hỏa táng, khói đen dày đặc bốc lên, ngôi miếu hoang bên này còn nhìn thấy rõ mồn một.
Dịch bệnh dần được khống chế, những người còn đang điều trị được đưa đến một trại tập trung cách xa khu dân cư. Phía ngôi miếu hoang này, không biết là nhờ biện pháp của Dương Thiền có tác dụng hay do vận khí tốt mà chưa có ai nhiễm bệnh. Ngay cả Lưu tẩu tử cũng đã hồi phục phần nào.
Sáng sớm hôm ấy, mặt trời dần ló dạng, chiếu ánh nắng ấm áp xuống mặt đất.
Nước lũ đã hoàn toàn rút đi, đáng tiếc hoa màu sắp thu hoạch đều bị úng chết, khiến những dân chạy nạn từng mong được hồi hương cũng chẳng còn lấy một nụ cười.
Dương Thiền vẫn chưa thể thở phào. Dịch bệnh qua rồi, lũ lụt cũng xong, nhưng vẫn còn bao vấn đề chờ nàng giải quyết.
Triệu Viễn Sơn thấy nàng cúi đầu trầm ngâm liền nói: “Nước đã lui là chuyện tốt, muội cứ ở đây chăm sóc Tiểu Thảo và Dương Bình, ta đi tìm chút gì ăn.”
Bỗng một nam tử trung niên vội vã chạy vào, thở hổn hển nói lớn: “Tin tốt! Tin tốt đây! Mới rồi nha môn vừa dán bố cáo: sáng sớm ngày mai, tất cả các cửa thành sẽ dựng lều phát lương thực. Ai muốn về quê thì đi đăng ký hộ tịch, còn được phát tiền lộ phí. Sau khi hồi hương, quan phủ sẽ cấp tiền an cư, chia ruộng đất cho!”
Tin này vừa truyền ra, cả ngôi miếu náo động hẳn lên. Đặc biệt là những người già, có kẻ rưng rưng nước mắt, có người quỳ ngay xuống đất miệng hô vạn tuế, cảm tạ Hoàng tử như thể thánh nhân giáng thế.
Dương Thiền nghe đến đó, trong lòng càng thêm lo lắng. Nàng tuy khai báo mình là dân Phú Dương, nhưng Phú Dương nào có tên nàng trong sổ hộ tịch?
Chớ coi thường hộ tịch thời nay, so với thời hiện đại còn nghiêm ngặt hơn gấp mấy lần. Đừng nói nàng không rõ mình có từng sống ở thôn trang nào ở Phú Dương hay chưa, mà dù có, cũng chưa chắc được nhận. Chỉ cần liếc mắt một cái, dân cùng thôn đã có thể nhận ra thật giả.
Vào thời đại này, người ta vẫn còn rất coi trọng tông tộc. Trong cùng một thôn, thường sẽ là người cùng họ, cùng chi. Nếu là họ khác, hoặc là người không rõ lai lịch, sẽ dễ bị dân làng xa lánh. Huống hồ tình cảnh hiện tại của Dương Thiền và Dương Bình còn nghiêm trọng hơn cả không có hộ khẩu, là đào phạm.
Đang lúc lòng rối như tơ vò, Dương Thiền thấy Triệu Viễn Sơn cùng Lưu thúc, Lưu Cường và mấy người khác quay về.
“Ngày mai có lẽ phải trở về rồi, muội tính sao?” Triệu Viễn Sơn tuy không phải kẻ vụng về trong lời ăn tiếng nói, nhưng lúc này lại không biết phải mở lời từ đâu.