Chương 30

“Căn nhi, Căn nhi...!”

Tiếng kêu bi thương vang lên trong phá miếu, khiến mọi người giật mình tỉnh giấc. Quay lại nhìn, chỉ thấy Lưu tẩu tử đang ôm con mình gào khóc thảm thiết.

Dương Thiền mím môi, đè đầu Dương Bình xuống, khẽ quát: “Đừng nhìn, ngủ tiếp đi.”

“Dạ...” Dương Bình trong lòng đầy tò mò nhưng không dám cãi lời tỷ tỷ, ngoan ngoãn nhắm mắt giả vờ ngủ.

Chẳng bao lâu, Triệu Viễn Sơn từ chỗ hỗ trợ trở về, nói: “Đứa nhỏ đó đói quá, không nghe lời nương, nửa đêm lén ăn bùn Quan Âm, căng bụng rồi chết.”

Hắn khoác áo vào, dặn: “Ta với Lý ca cùng nhau mang đứa nhỏ ra ngoài chôn. Muội ở lại trong miếu, chăm bọn trẻ, đừng ra ngoài.”

“Được, huynh cũng cẩn thận.” Dương Thiền gật đầu, trong lòng nặng trĩu.

Những ngày qua nàng đã thấy không ít người chết, sớm chẳng còn sợ hãi như lúc ban đầu. Nhưng ngôi miếu hoang này đến giờ chưa có ai chết, không ngờ người đầu tiên lại là Căn nhi.

Nói tới đứa nhỏ này, trước kia còn hay chơi đùa cùng Dương Bình, rất lanh lợi đáng yêu. Thế mà giờ đây nói không còn là không còn nữa.

Dương Thiền thở dài một tiếng rồi dằn lòng thu lại tâm sự. Chính nàng cũng không biết liệu bản thân có thể sống sót qua kiếp nạn này hay không, còn tư cách gì than thở thay người khác?

Căn nhi được mang đi chôn tạm bên ngoài, còn Lưu tẩu tử thì như hóa đá, đến giờ vẫn ngây dại, không biết có vượt qua nổi cú sốc này không.

Sáng hôm sau, cuối cùng cũng có tin tốt được mang về: Hoàng thượng phái một vị Hoàng tử xuống cứu tế, mang theo không ít Thái y, đại phu và dược liệu. Ngay trong ngày đã bắt đầu dựng trạm khám bệnh, mọi người ùn ùn kéo đến.

Ngay sau đó, cổng thành Dương Châu được mở. Một đội nha dịch rời khỏi thành, dựng các trạm phát cháo, khám bệnh và cấp nước ngay bên ngoài.

Chỉ trong chốc lát, trước mấy lều cứu tế đã hình thành hàng dài dằng dặc, tất cả đều là dân chạy nạn còn sống sót, lên đến mười vạn người.

Triệu Viễn Sơn trở về với hai bát cháo cùng một cái bánh ngô, khuôn mặt cũng dịu lại không ít.

“Chúng ta cuối cùng cũng được cứu rồi.”

“Ừm.” Dương Thiền trước tiên đút hơn nửa bát cháo cho Dương Bình, phần còn lại mới để dành cho mình. Nửa chiếc bánh cũng được bẻ ra chia đôi, hai người từ tốn ăn.

Nàng không khỏi nghĩ đến phụ mẫu mình, không biết bây giờ họ ra sao. Cho dù bị xét gia, chưa bị kết tội thì hẳn vẫn còn trong đại lao.

“Còn muốn ăn nữa không?” Triệu Viễn Sơn vừa đút cháo cho Tiểu Thảo, còn chừa lại chút ít, vừa định ăn thì phát hiện Dương Bình đang nhìn chằm chằm vào bát cháo với ánh mắt đầy mong đợi.

Chưa kịp để Dương Bình lên tiếng, Dương Thiền đã khẽ xoa đầu đệ đệ, mỉm cười nói: “Nó lâu rồi không ăn gì, vừa rồi uống hơn nửa bát cháo là đủ rồi. Ăn nhiều quá ngược lại không tốt cho dạ dày.”

Nghe vậy, Triệu Viễn Sơn uống hết hơn nửa bát cháo, lại ăn nốt cái bánh còn lại, nói: “Hay là chúng ta cũng đi xếp hàng khám bệnh một lượt, phòng khi có chuyện bất trắc.”

Khám bệnh? Dương Thiền liếc nhìn hắn, rồi lập tức lắc đầu. Nàng khó khăn lắm mới trốn thoát được, nào dám tự chui đầu vào lưới.

Tuy hiện giờ cả nàng lẫn Dương Bình đều thay đổi diện mạo, đến cả Dương phu nhân cũng chưa chắc nhận ra, nhưng cẩn tắc vô ưu, tốt nhất vẫn nên tránh xa những nơi dễ bị tra xét.

Triệu Viễn Sơn không rõ nguyên do, nhưng thấy nàng không muốn đi thì cũng không hỏi thêm, chỉ tính đi xin thêm mấy thang thuốc dự phòng đem về nấu uống.