Nhưng đúng lúc hắn xoay người ngước mắt lên, dưới ánh đèn ấm áp hắt ra từ cửa sổ, hắn bắt gặp một đôi mắt trong veo.
Tim hắn ngừng đập, máu huyết đang cuộn trào khắp người cũng ngưng lại.
Thương Ngao lặng lẽ nhìn y.
Thẩm Diêu Quang không biết đã xuất hiện bên cửa sổ từ lúc nào, cách lớp cửa sổ bị kết giới phong tỏa, ánh mắt phức tạp nhìn hắn.
——
Thẩm Diêu Quang ngồi xuống đối diện Thương Ngao.
Ngay cả chính y cũng không ngờ tối nay lại gặp Thương Ngao… mà lại bằng cách này.
Y không hiểu Thương Ngao vừa rồi đang làm gì. Y nhìn qua cửa sổ, thấy Thương Ngao chậm rãi đi đi lại lại dưới hành lang. Hắn cúi mắt, cau mày, thần sắc lạnh băng, trông rất giống một tên tội phạm [ngại phạm] đang chuẩn bị lẻn vào nhà cướp bóc.
Sau đó, Thương Ngao phát hiện ra y, lúc nhìn về phía y, sắc mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc lẻm, như thể kế hoạch nào đó đã bị y phá hỏng vậy.
Cảm giác này thậm chí khiến Thẩm Diêu Quang thấy buồn cười. Suy cho cùng, đối với Thương Ngao mà nói, y cũng chỉ là một con kiến có thể tiện tay nghiền chết mà thôi.
Y không khỏi đánh giá Thương Ngao kỹ hơn vài lần.
Thương Ngao dường như rất nhạy cảm, lập tức cảm nhận được ánh mắt của y, cau mày trừng mắt nhìn lại.
Chính là cái vẻ mặt “Nhìn nữa là móc mắt ngươi ra” kia.
“Muốn hỏi gì cứ nói.” Thương Ngao lạnh lùng nói.
“Cá trong chậu vẫn ổn chứ?” Thẩm Diêu Quang thẳng thắn dứt khoát, không vòng vo với hắn.
Thương Ngao lạnh lùng nhìn y.
“Ngươi thấy sao?” Hắn hỏi ngược lại Thẩm Diêu Quang.
Thẩm Diêu Quang nói thẳng: “Ta hôm nay hỏi các thị nữ, họ nói, Cá trong chậu tám phần là đã chết rồi.”
Thương Ngao cười lạnh: “Vậy ngươi còn hỏi ta làm gì?”
Nói rồi, hắn đứng dậy, xoay người đi về phía cửa lớn tẩm điện.
Thẩm Diêu Quang lên tiếng: “Ta không tin, nên mới phải hỏi ngươi.”
Thương Ngao quay đầu lại.
Có lẽ do ánh nến trong tẩm điện quá sáng, lúc hắn xoay người, Thẩm Diêu Quang mơ hồ thấy được tia sáng nào đó trong mắt hắn, tựa như đóm lửa bùng lên từ đáy mắt.
“…Vì sao?” Giọng Thương Ngao lạnh băng, nhưng lại có chút gì đó ngập ngừng.
Thẩm Diêu Quang dừng một chút, nói thật lòng: “Bởi vì ngươi không đến mức làm chuyện thừa.”
Gió lạnh ngoài cửa sổ khẽ thổi qua, ánh nến nhảy múa, ngọn lửa trong mắt Thương Ngao cũng theo đó mà khẽ lóe lên rồi vụt tắt.
Hắn không nói gì.
Thẩm Diêu Quang biết rõ mình giờ muốn moi được lời thật từ miệng Thương Ngao, thì tất nhiên phải thẳng thắn một chút.
“Lúc ngươi tức giận nhất cũng không gϊếŧ nó, chỉ bắt nó đi, vậy hẳn không phải chỉ để đổi chỗ khác rồi xử lý nó.”
Y giữ giọng điệu nhẹ nhàng, chậm rãi nói với Thương Ngao.
Y quả thực hết cách rồi. Nếu chỉ có một mình, y đương nhiên chẳng buồn lá mặt lá trái. Nhưng hiện tại Trì Cẩn Niên sống chết chưa rõ, dù y đoán nó không gặp nguy hiểm, cũng tuyệt đối không muốn lúc này chọc giận Thương Ngao, làm liên lụy đến nó.
Nhưng sắc mặt Thương Ngao lại càng thêm lạnh băng.
“Còn gì nữa?” Hắn hỏi Thẩm Diêu Quang.
“Còn gì nữa?” Thẩm Diêu Quang khó hiểu. “…Còn nữa, thúc phụ của nó hiện giờ cũng đang ở trong Ngân Đô thành. Chuyện liên quan đến hai tông môn, chắc ngươi cũng sẽ không hành sự theo cảm tính.”
Y trước nay không giỏi khen người, lúc này một câu nịnh hót [nịnh bợ] nói ra lại cứng nhắc vô cùng, tức khắc, không khí lại càng thêm lạnh lẽo.
Thẩm Diêu Quang cảm thấy có chút ảo não.
Nhưng Thương Ngao trước mặt lại bật cười.
Nghe thấy tiếng cười khì của hắn, Thẩm Diêu Quang ngẩng đầu, liền thấy Thương Ngao cười lạnh băng, răng nanh nơi khóe miệng ánh lên tia sáng lạnh lẽo.
“Nhưng nó còn nói ta tội ác tày trời, hại ngươi đến nông nỗi này kia mà.” Thương Ngao nói.