Chương 33: Nỗ Lực Bất Thành (2)

Hắn một thân áo đen quét đất, lạc lõng giữa Am Thanh Phong thanh tĩnh. Hắn tiến lại gần Thẩm Diêu Quang, không đợi y mở lời, đã vươn tay bóp chặt lấy cổ y.

“Sư tôn muốn đi đâu?” Thương Ngao ghé sát lại, Thẩm Diêu Quang giãy giụa, lại thấy hắn càng lúc càng gần, dường như lại muốn cúi xuống, như chó săn vồ mồi mà gặm cắn y.

“Ta đã nói rồi mà? Ngươi đâu cũng không được đi, chỉ có thể ở lại bên cạnh ta……”

Lời thì thầm trầm thấp lạnh lẽo vô cùng, Thẩm Diêu Quang muốn tránh, lại không thể động đậy.

Đúng lúc này, y nghe thấy một giọng nói từ xa vọng lại gần, kéo y ra khỏi cơn ác mộng.

“Thẩm túc ca, tỉnh lại đi, Thẩm túc ca!”

Thẩm Túc là tên y dùng trước kia. Thời trẻ y thích ra ngoài du ngoạn, nhưng không muốn dùng cái tên Thẩm Diêu Quang lừng lẫy ai ai cũng biết, nên mới lấy tên giả là Thẩm Túc.

Là ai?

Y đột ngột mở mắt, khung cảnh Cửu Thiên Sơn với núi tuyết trập trùng dưới trời quang chiếu vào mắt y.

Ngoài cửa sổ, y thấy một gương mặt quen thuộc.

Một gương mặt ngây ngô non nớt, nhưng rất mực thanh tú, dưới hàng mi dài là đôi mắt phượng một mí. Vóc dáng cao ráo, dong dỏng thanh mảnh, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh biếc.

Cuốn sách trên đầu gối Thẩm Diêu Quang rơi bộp xuống đất.

Trì Cẩn Niên!

Thẩm Diêu Quang xoay người ngồi dậy.

Tiểu tử có biệt danh Cá trong chậu này chính là cháu của bạn thân y - Trì Cẩn Niên, đồng thời cũng là tiểu thiếu gia của Mờ Mịt sơn trang. Năm đó y ra ngoài du ngoạn, đến Đông Hải, đã cứu cả hai người họ từ miệng một con thần thú huyền cấp Tam Đầu Bễ Nghễ [tên loài thú].

Từ đó về sau, y liền cùng Trì Cẩn Niên vừa gặp đã thân, coi nhau là bạn tốt. Còn thiếu niên này thì luôn lẽo đẽo theo thúc phụ của mình, luôn ngưỡng mộ Thẩm Diêu Quang, coi y như thần tượng.

“Cá trong chậu? Sao ngươi lại tới đây, ngươi bị sao vậy!” Thẩm Diêu Quang căng thẳng nhìn Trì Cẩn Niên. Khóe miệng nó không ngừng chảy máu, hơi thở hỗn loạn, tựa như bị thương không nhẹ.

Trì Cẩn Niên vội lau vội vết máu nơi khóe miệng, nói: “Thẩm túc ca đừng lo, ta không sao, chỉ là trận pháp không gian nơi này quá lợi hại [bá đạo], ta cố xông vào mấy lần mà không được……”

Nói đến đây, nó ghé sát vào cửa sổ, vội la lên: “Thẩm túc ca, ta đến cứu huynh đây, huynh ra ngoài được không?”

“Hồ đồ! Ngươi còn không biết đây là trận pháp gì, sao dám xông bừa vào!” Thẩm Diêu Quang lo lắng vô cùng, lạnh giọng quát nó.

Trì Cẩn Niên lại lắc mạnh đầu mấy cái: “Ta đến cứu huynh mà, Thẩm túc ca, ta không quản được mấy thứ đó.”

“Ngươi đi cùng Trì tông chủ tới sao? Nơi này canh phòng nghiêm ngặt, làm sao ngươi lẻn vào được đây?”

“Ta lấy cớ dắt linh thú đi, ngang qua ngọn núi nơi đám tạp dịch ở, trộm được một cái eo bài [thẻ bài đeo hông] của thị nữ.” Trì Cẩn Niên nói. “Lính canh nơi này đều là quỷ tu, chúng chỉ nhận biết khí tức trên eo bài chứ không nhận mặt người, nên ta mới vào được đến đây.”

Nghe nó nói vậy, lòng Thẩm Diêu Quang lạnh đi vì sợ.

Dù quỷ tu chỉ nhận biết eo bài của thị nữ, nhưng theo quan sát mấy ngày nay của y, các thị nữ thường làm việc theo phận sự, thời gian ra vào tẩm điện của y cũng cực kỳ nghiêm ngặt, chưa bao giờ sai lệch.

Trì Cẩn Niên dù lấy được eo bài, nhưng đi qua trạm kiểm soát của quỷ tu vào thời điểm không thích hợp này, chắc chắn sẽ bị Thương Ngao phát hiện!

Trước mặt, Trì Cẩn Niên vẫn hồn nhiên không hay biết, trong tay bắt đầu bấm quyết, hội tụ chân khí, lại định tấn công vào kết giới của tẩm điện.

“Cá trong chậu!” Thẩm Diêu Quang vội vàng quát ngăn nó lại.

“Thẩm túc ca?”

“Ngươi đã gọi ta một tiếng ca ca, thì hãy nghe lời ta, được không?” Thẩm Diêu Quang nói.

Trì Cẩn Niên gật đầu: “Thẩm túc ca, chỉ cần huynh nói một lời, hôm nay dù ta có chết ở đây……”

“Không phải muốn ngươi chết.” Thẩm Diêu Quang vội ngắt lời nó. “Ngươi đi đường này tới đây, dù cẩn thận đến đâu, cũng chắc chắn để lại dấu vết. Nơi này canh giữ đều là quỷ binh, rất khó đối phó, nếu chúng tới bắt ngươi bây giờ, ta không cách nào bảo vệ ngươi chu toàn.”