Thẩm Diêu Quang ngồi một mình bên khung cửa sổ. Trăng đêm nay cong hơn đêm qua một chút, ánh bạc dịu dàng rải lên non tuyết, cảnh sắc tuyệt đẹp.
Nhưng Thẩm Diêu Quang lại chẳng còn lòng dạ nào thưởng trăng.
Từ lúc Nhϊếp Vãn Tình bị đưa đi đã khá lâu rồi, ngoài chút lo lắng cho nàng, y vẫn còn băn khoăn mãi về chuyện Nhϊếp Vãn Tình vừa kể.
Nàng nói, chiếc nhẫn Tu Di kia Thương Ngao bao năm không rời khỏi người. Rốt cuộc y [Thương Ngao] lấy được nó từ khi nào, và tại sao lại phải mang theo suốt ngày?
Tuy đó là vật kỷ niệm phụ thân Thẩm Diêu Quang để lại, cả chất liệu lẫn sức chứa đều thuộc hàng thượng phẩm, nhưng với tu vi và địa vị của Thương Ngao hiện giờ, đâu phải không tìm được pháp bảo không gian tốt hơn.
Huống hồ, dù là pháp bảo không gian, cũng chẳng tu sĩ nào đeo suốt ngày bên mình. Ngay cả Thẩm Diêu Quang cũng không đeo chiếc nhẫn này mỗi ngày, vậy Thương Ngao làm thế vì lẽ gì?
Chẳng lẽ muốn trưng chiến lợi phẩm ra khoe khoang mỗi ngày?
Phải hận thù khắc cốt ghi tâm đến mức nào mới làm vậy chứ, Thẩm Diêu Quang thực sự không tài nào tưởng tượng nổi. Nghĩ mãi chẳng ra, y dứt khoát không nghĩ nữa, bụng bảo dạ đợi hôm nay Thương Ngao tới ‘hỏi tội’, sẽ chất vấn hắn [Thương Ngao] cho rõ ràng.
Thương Ngao đã sợ y chết, thì y còn gì phải sợ nữa.
Nhưng đợi mãi đến khuya Thương Ngao vẫn chẳng thấy đâu. Thẩm Diêu Quang thân thể còn yếu, chống đỡ đến lúc thϊếp đi mê màng bên cửa sổ, cũng không thấy bóng dáng Thương Ngao.
Thế nhưng, sáng hôm sau, y lại tỉnh dậy trên giường.
Nhìn trướng giường [màn giường] treo minh châu [ngọc sáng] trên đỉnh đầu, Thẩm Diêu Quang ngẩn người hồi lâu. Y cố gắng nhớ lại chuyện đêm qua, nhưng sau khi ngủ thϊếp đi thì chẳng còn biết gì nữa.
Chẳng lẽ có kẻ nào nửa đêm lẻn vào, bế y lên giường, còn đắp chăn cẩn thận cho y sao?
Sao có thể chứ. Y vốn ngủ rất thính, lại không thích người khác chạm vào, động tĩnh lớn như vậy, làm sao y lại không tỉnh giấc được?
Nhưng lục tìm trong ký ức, y chỉ mang máng nhớ rằng giữa đêm hình như có ngửi thấy một mùi hương quen thuộc khiến y an lòng, cùng một cảm giác dễ chịu khó tả. Song cảm giác ấy lại mơ hồ hư ảo, tựa như đến từ một bản năng gần như đã lãng quên, khiến y không tài nào nắm bắt được.
Có lẽ trong tẩm điện này có trận pháp dịch chuyển tức thời kỳ lạ nào đó chăng.
——
Từ hôm đó, Thương Ngao vẫn biệt tăm.
Mỗi ngày đều có thị nữ đúng ba bữa mang thức ăn tới cho Thẩm Diêu Quang, chuẩn bị trà nước điểm tâm trong phòng, và quét dọn tẩm điện sạch sẽ.
Khác với quỷ tu, các nàng là người sống.
Thẩm Diêu Quang cũng thử bắt chuyện hỏi han, nhưng các nàng trước nay chẳng dám hé răng nửa lời, hễ thấy y hỏi là chỉ một mực lắc đầu, rồi nhanh chóng lui ra.
Y bèn thôi không làm khó họ nữa, tìm thấy một giá sách lớn trong điện, bèn lấy sách ra đọc gϊếŧ thời gian mỗi ngày.
Mãi cho tới năm ngày sau.
Năm ngày sau, cổng thành Ngân Đô rộng mở. Một đoàn người ngựa rầm rộ tiến vào thành, thanh thế lớn đến nỗi Thẩm Diêu Quang ở tận đỉnh núi cũng mơ hồ nghe thấy động tĩnh.
Y nhìn qua cửa sổ, thấy phía dưới dãy núi và mây mù, thấp thoáng có những đôi cánh khổng lồ đang bay lượn, tựa như đàn tiên thú nối đuôi nhau.
Bởi trong giới tu chân, chỉ có tu sĩ cấp cao mới có thể ngự kiếm phi hành, nên các đại tông môn thường thuần hóa những loại tiên thú khổng lồ nhưng không có sức sát thương này để làm phương tiện di chuyển.
Thẩm Diêu Quang chăm chú nhìn ra ngoài, lờ mờ nhận ra cánh của bích vân nhạn và đạp phong thú. Hai loại tiên thú phi hành này khá phổ biến trong Tu chân giới, nên nhất thời y không đoán ra được là người của môn phái nào.
Y đưa mắt nhìn các thị nữ trong điện.