Vệ Hoành Qua nhắc nhở hắn: “Tiên Tôn, xin hãy dùng bữa trước đi, đồ ăn sắp nguội rồi.”
Thẩm Dao Quang gật đầu, ngồi thẳng dậy, cầm lấy đôi đũa Vệ Hoành Qua đã đặt sẵn cho hắn.
Thức ăn trên bàn chẳng nếm ra mùi vị gì, khiến người ta có chút khó nuốt. Thẩm Dao Quang lại chẳng hề để tâm, Vệ Hoành Qua cũng ở bên cạnh câu được câu không trò chuyện cùng hắn.
Vệ Hoành Qua kể, gã vốn là tướng trấn thủ Ngân Đô. Ngày thành vỡ, thân trúng sáu mũi tên, gã vẫn tắm máu tử chiến, cho đến khi bị một đao của phản quân chém ngã ngựa. Một đêm sau, Ngân Đô biến thành tử thành, còn bọn họ, những kẻ chết ở Ngân Đô, vì âm khí quá nặng nên bị nhốt lại trong thành, ngày ngày phiêu dạt.
Mãi cho đến một ngày, Thương Ngao cùng bọn họ kết huyết khế, giúp họ lần nữa nhìn thấy ánh dương.
Bởi vì bọn họ là cựu thần Ung triều, Thương Ngao lại là hoàng tử thứ chín của tiên đế, nên họ tôn Thương Ngao làm Cửu Quân. Kể từ ngày đó, chỉ trong mấy mươi năm ngắn ngủi, danh xưng Thương Cửu Quân đã làm chấn động cả Tu Chân Giới, không ai nghe đến mà không kinh hồn bạt vía.
Vệ Hoành Qua còn nói, bởi vì hồn phách không hoàn chỉnh như người sống, nên thông thường sẽ mất đi phần lớn tình cảm của con người, thất tình lục dục chỉ còn lại một vài. Mà gã may mắn hơn một chút, vì hồn phách mạnh mẽ, thất tình chỉ mất đi sự sợ hãi và tức giận, do đó không khác người sống là bao.
Nghe gã miêu tả, đám quỷ binh được Thương Ngao hồi sinh này, tuy nhân tính không vẹn toàn, lại bị ràng buộc bởi khế ước, răm rắp tuân lệnh Thương Ngao, quả thực là thứ vũ khí sắc bén và trung thành bậc nhất.
Một lực lượng khổng lồ như vậy lại nằm trong tay một người, e rằng toàn bộ Tu Chân Giới này sẽ không còn ai đủ sức đối đầu.
Nghĩ đến đây, Thẩm Dao Quang lại hỏi: “Vậy tình hình Tu Chân Giới hiện giờ ra sao?”
Vệ Hoành Qua thấy hắn đã buông đũa, liền tiến lên thu dọn bát đĩa: “Tiên Tôn yên tâm, tất cả đều thái bình.”
“Chẳng hay sư huynh ta có ổn không? Ngươi có quen biết sư huynh của ta chăng? Người tên Phương Thủ Hành, nay hẳn là tông chủ Thượng Thanh Tông.”
Liền thấy Vệ Hoành Qua khẽ mỉm cười.
“Cố nhân của Tiên Tôn, vẫn là nên tự mình hỏi Cửu Quân thì hơn.”
Thẩm Dao Quang hỏi một câu bâng quơ.
Hắn liền không nói thêm lời nào, lặng lẽ nhìn Vệ Hoành Qua thu dọn bàn dài, rồi lại rót cho hắn một chén trà nhỏ.
Chẳng biết có phải người phàm sau khi ăn no thường dễ buồn ngủ hay không, Thẩm Dao Quang tĩnh tọa một lát liền cảm thấy mệt mỏi hơn, đầu óc cũng trở nên mơ màng.
Quả thật là tu tiên quá lâu, đến cả cách làm một người phàm cũng đã quên mất.
Đợi Vệ Hoành Qua dâng trà nóng, đứng sang một bên, Thẩm Dao Quang ngồi thẳng dậy, định với lấy chén trà, uống một chút cho tỉnh táo.
Lại đúng lúc này, cảm giác choáng váng cùng với cơn buồn nôn mãnh liệt cuộn trào, Thẩm Dao Quang vịn lấy nệm giường nôn khan một trận, sau đó là ho sù sụ, trước mắt cũng nhoè đi.
Cái lạnh thấu xương nhanh chóng lan khắp toàn thân Thẩm Dao Quang, những kinh mạch vốn đã vỡ nát cũng theo đó mà đau nhói. Thẩm Dao Quang gục trên nệm giường run lên không ngừng, chỉ nghe thấy Vệ Hoành Qua bên cạnh dường như vội vàng lấy ra một tấm phù văn, nhanh chóng đốt lên trong tay.
Hoá ra là muốn dùng cách này độc chết hắn. Vệ Hoành Qua đây là đang hoàn thành nhiệm vụ, chuẩn bị báo cáo với chủ tử ư? Thẩm Dao Quang mơ màng nghĩ.
Nhưng mà Thương Cửu Quân này cũng thật biết vẽ vời thêm chuyện. Y đã hận hắn đến thế, một tay cũng đủ bóp chết hắn, cớ sao còn phải vòng vo như vậy.
Ngay lúc này, cửa lớn cung điện bật mở. Gió lạnh còn chưa kịp ùa vào, đã có người xông đến trước, một tay ôm choàng lấy hắn.
Chỉ là l*иg ngực người này lại lạnh lẽo như băng tuyết, không một chút hơi ấm, càng khiến Thẩm Dao Quang run lên dữ dội hơn.
Hắn muốn mở mắt, nhưng tầm nhìn lại mờ mịt không thấy rõ bất cứ thứ gì.
Chỉ nghe thấy tiếng người tựa như từ ngàn dặm vọng về, mơ mơ hồ hồ, hình như là Thương Ngao.
“Sao lại thế này!”
“Thuộc hạ đáng chết, không biết tại sao Tiên Tôn lại như vậy! Thuộc hạ chỉ vâng lệnh mang đồ ăn tới cho Tiên Tôn, vừa dùng xong bữa Tiên Tôn liền…”
“Mau truyền Ngôn Tế Huyền đến đây, nhanh!”
Thẩm Dao Quang ho đến trời đất tối sầm, mồ hôi lạnh rịn một lớp trên trán. Kẻ đang ôm hắn dường như đau lòng đến mức hận không thể chết thay, nhưng lại bất lực, chỉ biết siết chặt lấy hắn, tựa như muốn ghì gãy hết xương cốt của hắn vậy.
Trước khi hôn mê, tầm mắt Thẩm Dao Quang mơ hồ hé mở, vừa vặn thấy được bàn tay đang ôm chặt lấy hắn của người kia.
Khớp xương rõ ràng, gân xanh nổi cuộn, xem ra đã dùng rất nhiều sức lực.
Mà ngay trên ngón áp út của bàn tay ấy, một vật sáng lấp lánh đột ngột đập vào mắt Thẩm Dao Quang.
Chiếc nhẫn làm từ vạn năm huyền thủy ngọc của Đường Đình sơn, trong thiên hạ này độc nhất vô nhị.
Đó là một chiếc Tu Di giới tử [nhẫn trữ vật], cũng là di vật duy nhất mà phụ thân Thẩm Dao Quang để lại cho hắn. Hơn trăm năm qua, hắn vẫn luôn mang theo bên mình, linh thạch tích cóp được cùng thiên tài địa bảo đều cất giữ cả trong đó, cũng không dễ dàng cho người khác xem.
Hiện giờ lại xuất hiện trên tay Thương Ngao.
Được lắm, vị đồ đệ này của hắn, khi sư diệt tổ, gieo rắc tai ương, giỏi dùng cấm thuật, gϊếŧ người đoạt của, xem như ngũ độc đã chiếm đủ cả. [Ngũ độc: năm thứ độc hại, thường chỉ những thói hư tật xấu cực điểm]
Thẩm Dao Quang chưa bao giờ cảm thấy mình lại có thể xui xẻo đến nhường này.