Úc Minh Thù vừa nghe, đầu vừa ong ong đau nhức.
... Chuyển sang chế độ người thật đi.
Mặc dù không hiểu một chút nào, nhưng thấy Hoắc Ý An sắp tống mình vào đồn cảnh sát, Úc Minh Thù cũng không còn quan tâm tình hình bây giờ lố bịch đến đâu nữa, lập tức nghiêm túc giải thích: “Hoắc tiên sinh, có lẽ ngài nhận nhầm người rồi, tôi không...”
Tuy nhiên, cậu vừa mới mở miệng, một loạt vệ sĩ to con đã từ xe an ninh phía sau bước xuống.
Mỗi người cao trung bình một mét chín, vai rộng lưng dày, bộ vest đen thẳng thớm cũng không che hết được cơ bắp săn chắc, cảm giác mỗi người đều có thân hình của một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp.
Úc Minh Thù mặc dù chỉ cao một mét bảy lăm, thân hình cũng tương đối mỏng manh, nhưng do tỷ lệ cơ thể cực tốt nên nhìn rất cao ráo, nhưng một khi đứng cùng với mấy bức tường thành là vệ sĩ, cậu liền bị dìm hàng thành một chú gà con vị thành niên.
Đội trưởng vệ sĩ dẫn đầu cúi người báo cáo với Hoắc Ý An: "Thưa ngài Hoắc, xe dự phòng sắp đến nơi, mời ngài tạm thời di chuyển qua xe an ninh trước ạ."
Hoắc Ý An nghe vậy khẽ gật đầu. Vệ sĩ mở cửa xe, đứng một bên với tư thế cung kính chờ đợi, không ngờ người chủ vốn luôn điềm tĩnh lần này lại hành động nhanh nhẹn lạ thường.
Úc Minh Thù vẫn đang tìm cơ hội giải thích, nhưng khi Hoắc Ý An nhanh chóng xuống xe, khoảng không vốn không rộng rãi bên cạnh dải phân cách lại có thêm một bức tường thành cao lớn. Hoắc Ý An thậm chí còn cao hơn vệ sĩ một chút, dùng ánh mắt lạnh lùng, chán ghét nhìn xuống cậu.
Khí thế của Hoắc Ý An quá mạnh mẽ, Úc Minh Thù bất giác rụt vai lại, khiến khoảng cách về vóc dáng giữa hai người càng thêm chênh lệch. May mà Hoắc Ý An bị đám vệ sĩ cao to vây quanh, không trực tiếp áp sát cậu.
Úc Minh Thù hít sâu một hơi: "...Tôi chưa bao giờ mua thông tin lịch trình của anh."
Hoắc Ý An đã cho đối phương cơ hội, nhưng vẫn bị làm phiền hết lần này đến lần khác. Anh lạnh lùng cảnh cáo: "Thị lực của tôi là 5.4, khoảng cách xa nhất có thể nhận diện khuôn mặt là 50-60 mét. Nếu để tôi phát hiện cậu xuất hiện trước "mắt" tôi một lần nữa, đội ngũ luật sư của tôi sẽ khởi kiện ngay lập tức."
Giọng nói trầm thấp tao nhã, nhưng nội dung lại hoang đường đến khó tin.
Lời còn chưa dứt, anh đã nhanh chóng bước về phía chiếc xe đằng sau, để lại tài xế xử lý vụ tai nạn.
Hoắc Ý An nói quá chắc chắn, đến mức khiến Úc Minh Thù không khỏi nghi ngờ có phải ba mẹ nuôi lại làm chuyện gì rồi không? Chẳng lẽ Hoắc Ý An có vấn đề về đầu óc, cứ thấy cậu là lại mắc chứng hoang tưởng nạn nhân...
Dù trong lòng như bị một tảng đá lớn đè nặng, chiến lược đàm phán đã nghĩ sẵn cũng chẳng dùng được chút nào, nhưng kết quả do tài xế truyền đạt lại rất tốt. Đối phương hoàn toàn không quan tâm đến lớp phim dán xe nhỏ bé, người giao hàng chỉ cần chịu phạt vì vi phạm quy định và tự chịu tổn thất của mình là được.
Chú shipper không chỉ bị đập đầu mà chân còn bị trẹo rất nặng, không biết có bị gãy xương hay nứt xương không. Úc Minh Thù không nghĩ ngợi nhiều, nhận hết tất cả các đơn hàng của chú, để chú yên tâm chữa trị.
Tổng cộng có ba đơn: thuốc, cơm chiên và bánh kem. Hai đơn đầu tuy bị đổ nhào xuống đất cùng thùng giao hàng nhưng ảnh hưởng không lớn, lúc giao chỉ cần giải thích với khách hàng lý do đến muộn về cơ bản sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng chiếc bánh kem đã bị dập nát, mà đây lại không phải món tráng miệng thông thường, trên đó còn ghi rõ thông tin "Chúc mừng sinh nhật bé Thần Thần", vừa nhìn đã biết là để chúc mừng sinh nhật cho một ngôi sao nhí nào đó.
May mắn là thời gian đặt hàng chưa lâu và cửa hàng cũng không phải loại hot cần đặt trước.
Úc Minh Thù lập tức gọi điện thoại cho khách hàng trước, bảo họ đừng chờ đợi vô ích nữa, đặt lại một chiếc khác sẽ sớm nhận được hơn.
Cả gia đình đều đang chờ ăn bánh sinh nhật, nhận được thông báo như vậy đương nhiên tâm trạng không tốt. May mà Úc Minh Thù xưa nay khéo ăn nói, lại không gặp phải tình huống cực đoan mang tên "Hoắc Ý An".
Cậu nhanh chóng giải thích rõ sự cố ngoài ý muốn, bảo khách hàng yêu cầu hoàn tiền tổn thất và đặt lại đơn hàng mới ngay lập tức, cuối cùng còn rất dịu dàng gửi lời chúc mừng sinh nhật đến "bé Thần Thần".
Người phụ nữ ở đầu dây bên kia không những không phàn nàn nữa mà còn có chút tự trách vì ban đầu giọng điệu hơi gay gắt, cuối cùng cuộc điện thoại kết thúc trong lời cảm ơn lịch sự của cả hai bên.
Lúc Úc Minh Thù giao xong hai đơn hàng còn lại, thời gian quay cảnh đêm của cậu chỉ còn chưa đầy một tiếng đồng hồ, không cần thiết phải về nhà làm gì cho mệt.
Cậu lái xe vào một con hẻm nhỏ, lấy chiếc bánh kem đã bị dập nát trong thùng giao hàng ra, khóe môi vốn mím chặt bấy lâu cuối cùng cũng nở một nụ cười nhàn nhạt.