Chương 8: Gia đình này (1)

Vĩnh An thôn là một ngôi làng đa họ, phần lớn cư dân nơi đây là những người chạy nạn ở khắp nơi đến định cư từ nhiều năm trước.

Trong số đó, nhà họ Giản giờ đã được coi là một trong những hộ giàu có nhất thôn Vĩnh An. Trước đây, tuy không đến mức bữa đói bữa no, nhưng cuộc sống cũng chẳng dư dả gì. Những người dân lớn tuổi trong thôn vẫn còn nhớ rõ, khoảng ba mươi năm trước, khi Giản lão tam – Giản Quý Vinh – chào đời, ông cụ nhà họ Giản đã hợp tác làm ăn với người khác, kiếm được một khoản bạc kha khá. Nhờ vậy, ông cụ xây được căn nhà rộng rãi bằng gạch xanh ngói đen trong thôn, lại còn mua thêm ruộng đất.

Từ đó, cuộc sống nhà họ Giản ngày càng khấm khá, khiến bao người trong thôn không khỏi ngưỡng mộ. Giản Vương thị – vợ của ông cụ Giản – mỗi lần gặp người khác đều tự hào khoe rằng lão tam nhà bà mang số mệnh phú quý, nhờ sinh ra cậu ta mà nhà họ Giản mới đổi vận.

Quả thật, Giản lão tam rất có bản lĩnh. Quan trọng hơn, vận may của cậu ta vượt xa người anh thứ hai. Giản Quý Vinh là người đầu tiên trong thôn Vĩnh An đỗ tú tài, lại còn lấy được con gái của huyện chủ làm vợ. Ai nấy đều phải công nhận, Giản lão tam đúng là sinh ra đã mang mệnh phú quý.

So với lão tam, Giản lão nhị thì chẳng khác nào mang số mệnh xui xẻo. Dân làng thường nói, không lạ gì khi Giản Vương thị lại không ưa gì người con trai này. Thi cử không thành, lại cưới con gái của một đồ hộ. Đứa con trai (ca nhi) sinh ra thì khỏe mạnh quá mức, thường xuyên bị Giản Vương thị mắng là sao chổi. Lúc đầu, nhà họ Giản còn tưởng đã tìm được cho ca nhi này cho một mối hôn sự tốt, nào ngờ cuối cùng lại bị nhà họ Đỗ đến tận cửa từ hôn. Cảnh tượng ấy khiến không ít người trong thôn kéo đến nhà Giản phu tử xem náo nhiệt.

Căn viện nhỏ chật kín người đứng, vốn là tổ trạch của nhà họ Giản. Năm xưa, sau khi xây nhà lớn, tổ trạch này bị bỏ hoang, mãi đến khi phân gia mới chợt nhớ tới căn nhà cũ kỹ không còn đủ sức chắn gió che mưa này, liền chia cho vợ chồng lão nhị. Dù đã sửa chữa nhiều lần, nhưng căn nhà vẫn không giấu nổi dáng vẻ tàn tạ, xập xệ. Nhìn cảnh tượng ấy, lại nghĩ đến sự vẻ vang hiện tại của Đỗ Trạch, mẹ con nhà họ Đỗ cùng những người đi theo không khỏi khinh thường. Một gia đình sa sút thế này, lại dám vọng tưởng kết thông gia với nhà họ Đỗ – nơi có một thiếu niên tú tài đầy triển vọng.

Giản phu tử – Giản Đông – đứng đó, gương mặt đỏ bừng vì khó xử. So với việc bị dân làng chế giễu, điều khiến ông phẫn nộ hơn cả là sự trơ trẽn của nhà họ Đỗ. Họ chẳng màng đến danh dự của Giản Lạc Dương, ngang nhiên kéo cả đoàn người đến, còn lôi cả đại phòng ra làm chứng. Cơn giận khiến ông choáng váng, mắt hoa lên từng đợt.

"Các người không cần phải nói nhiều nữa." Giản phu tử cố nén giận, mặt đỏ bừng, nhưng vẫn kiên quyết nói: "Chỉ cần Đỗ Trạch tự mình đến đây, nói rõ ràng với ta rằng cậu ta muốn từ hôn, ta sẽ lập tức đồng ý, tuyệt đối không dây dưa thêm. Ta chỉ muốn biết, là do ta nhìn nhầm người, hay chính nhà họ Đỗ đã lừa dối cậu ta mà tự ý phản bội lời hứa."

Thế nhưng, Giản phu tử vốn không giỏi tranh luận. Tiếng nói của ông nhanh chóng bị nhấn chìm trong những lời mỉa mai sắc bén của đám phụ nhân.

"Giản phu tử, ông không soi gương mà xem lại nhà mình đi! Giờ đây Đỗ Trạch đã là người mà nhà họ Giản này không với tới nổi nữa rồi. Cái danh tiếng của nhà ông và thằng ca nhi đã làm Đỗ Trạch mất mặt tới mức không dám ngẩng đầu lên ngoài kia. Vậy mà các người còn muốn bám lấy, kéo chân cậu ấy? Nói cho ông biết, không đời nào! Nhà họ Đỗ chúng ta không phải loại dễ bị ức hϊếp đâu!"

Ngẩng đầu lên, Giản phu tử thấy người phụ nữ thô lỗ, thân hình to lớn, đang phun cả nước bọt vào mặt mình chính là cô ruột của Đỗ Trạch.