Giản Lạc Dương không để tâm chuyện bị từ hôn nhưng điều đó không có nghĩa là cha mẹ hắn cũng không để tâm. Đừng nói đến việc thời buổi này ca nhi bị từ hôn là chuyện mất mặt biết bao, chỉ riêng việc cha hắn đã dốc bao tâm huyết vào Đỗ Trạch trong mấy năm qua, cuối cùng kết quả như ngày hôm nay đã làm một cú sốc nặng nề đối với Giản phụ.
Giản Lạc Dương không phải ngay từ khi sinh ra đã nhớ mọi chuyện về kiếp trước. Khi ấy hắn còn là một cường giả mạt thế. Ký ức của hắn chỉ dần hồi phục trong quá trình trưởng thành, sau này khi đã hoàn toàn nhớ lại thân phận trước kia, hắn mới chấp nhận thực tế mình là một ca nhi.
Thế giới này tương tự như Trung Quốc cổ đại trên Trái Đất, không chỉ có nam nhân và nữ nhân, mà còn có một loại giới tính tồn tại đặc biệt, đó là ca nhi. Vào thời kỳ đầu lập quốc của Đại Hưng triều, còn có hiện tượng ca nhi tạo lập công danh, xây dựng gia đình riêng. Nhưng qua hơn một trăm năm, phong khí xã hội ngày càng trở nên bảo thủ, ca nhi chỉ có con đường gả đi, nếu không thì chỉ trở thành món đồ chơi của các gia đình quan lại quyền quý.
Khi Giản Lạc Dương có nhận thức rõ ràng và đối chiếu với ký ức kiếp trước, chỉ cảm thấy đau đầu không thôi. Đường đường là một cường giả mạt thế, một nam nhân đỉnh thiên lập địa, sau khi tái sinh lại trở thành ca nhi phải gả đi! Còn có thể sinh con!
Thật tức chết đi được!
Giản Văn Viễn nhìn Điền Tiểu Ngưu không phủ nhận, liền biết lời của ca ca là đúng, bèn mạnh tay tự vỗ vào miệng mình một cái. Vừa rồi y còn lên tiếng bênh vực Đỗ Trạch, đúng là mù mắt mà! Họ Đỗ kia vừa đỗ tú tài thì lập tức đến làm mất mặt Giản gia.
Giản Văn Viễn thường hay đùa giỡn với ca ca mình, nhưng thực ra lại rất kính trọng ca ca. Giờ phút này, mắt y đã đỏ hoe, đặt gùi xuống đất cái "phịch", rồi hét lên: "Ta phải liều mạng với họ Đỗ!" Nói xong, y giống như một con bò con đang nổi điên, lao thẳng về phía trước.
Giản Lạc Dương lắc đầu, đặt con mồi trong tay xuống: "Tiểu Ngưu, giúp ta trông chừng mấy thứ này, ta về trước giải quyết với người nhà họ Đỗ, cảm ơn ngươi nhé!"
Hắn vỗ vai Điền Tiểu Ngưu một cái, rồi sải bước đuổi theo Giản Văn Viễn. Với đôi tay chân nhỏ bé của đệ hắn, làm sao có thể đấu lại người ta? Đặc biệt là loại người vô lý như nhà họ Đỗ, nếu không thì đã chẳng làm ra chuyện lật lọng thất tín như vậy.
Cha của Điền Tiểu Ngưu là lý chính của thôn Vĩnh An, Điền Tiểu Ngưu và Giản Văn Viễn là bạn chơi từ nhỏ, Điền phụ và Giản phụ cũng là bạn thân từ thuở bé, đến nay vẫn giữ mối quan hệ rất tốt. Vì vậy, giao con mồi săn được cho Điền Tiểu Ngưu trông coi cũng không cần lo lắng bị trộm hay cướp mất. Hơn nữa, ai dám cướp đồ của Giản Lạc Dương chứ?