Chương 33: Không gánh tội oan (3)

"Yên tâm đi, bà nó." Giản phụ trấn an: "Dương ca nhi làm việc gì cũng có chừng mực. Nó tuyệt đối không đánh Hà Hoa đến mức bị thương đâu, chẳng qua chỉ là dạy cho một bài học thôi. Để Hà Hoa biết rằng không phải chuyện gì cũng có thể vu oan cho anh chị em trong nhà được. Nếu thực sự ra tay, giờ này Hà Hoa đã chẳng nằm ở nhà mà phải nằm trong y quán ở trấn rồi."

Nói vậy nhưng trong lòng ông cũng không khỏi bực bội. Không ngờ đứa cháu gái này không những không hại được ai, lại còn định vu oan giá họa. Giản phụ nhíu mày, nghĩ đến cách dạy dỗ con của anh trai và chị dâu, không khỏi cảm thấy bất mãn. Cháu gái này được chiều chuộng đến mức tâm tính lệch lạc cả rồi. Nhưng ông cũng hiểu rõ, dù ông có nói gì, anh trai và chị dâu cũng chẳng lọt tai, ngược lại còn nghĩ ông ghen ghét, không muốn con họ tốt đẹp.

Những người dân làng xung quanh nghe vậy cũng âm thầm gật gù. Dương ca nhi ngay cả lợn rừng cũng gϊếŧ được, nếu thật sự ra tay, thì giờ này Hà Hoa phải nằm trong y quán ở trấn rồi. Nghe Giản phụ nhắc nhở, có vài người dân nhớ lại, lúc đó họ thấy Hà Hoa tự mình đi về nhà. Hừ, xem ra đúng là trách nhầm Dương ca nhi rồi.

Tại đại trạch nhà họ Giản, Giản Lạc Dương dùng một cú đá mạnh mẽ làm cánh cửa gỗ bật tung. Hắn xông thẳng vào trong, không chút do dự túm lấy Giản Hà Hoa, người đang co rúm lại ôm đầu hét toáng lên, rồi kéo ra ngoài. Giản lão gia tử giận dữ quát lớn: "Thằng nhóc, ngươi đang làm gì vậy? Hà Hoa là chị họ ngươi, mau thả nó xuống!"

Ngược lại, Giản Vương thị đứng bên cạnh sợ đến mức không nói nên lời. Bà ta vừa nhìn thấy cảnh Giản Lạc Dương chỉ với một cú đá đã phá nát cánh cửa, trong lòng không khỏi run rẩy, thậm chí còn muốn ngất đi để khỏi phải đối diện với "quái vật" đáng sợ này.

"Ông nội, ta làm gì ư? Chẳng phải Hà Hoa vừa nói với mọi người rằng vết thương trên người là do ta đánh hay sao? Hà Hoa, ngươi nói đi, trước mặt ông nội và bà nội, ta đã đánh ngươi ở đâu? Nói đi! Có bản lĩnh thì đứng ra đối chất đi!" Giản Lạc Dương lạnh lùng quát, tay nhấc bổng Giản Hà Hoa lên, lắc mạnh vài cái khiến cô ta choáng váng, đầu óc quay cuồng.

"Ngươi đánh người còn dám cãi lý sao? Mau thả Hà Hoa xuống! Lực của chị ngươi sao có thể so với ngươi được?" Giản lão gia tử tức đến đỏ mặt quát lớn. Nhìn hai đứa cháu nội, ai tinh mắt cũng thừa biết rõ kẻ bắt nạt là ai.

Giản Lạc Dương liếc Giản lão gia tử một cái, ánh mắt đầy bất mãn với sự thiên vị rõ ràng của ông nội. Hắn quay sang Giản Hà Hoa, người chỉ biết hét lên sợ hãi, rồi lạnh lùng nói:

"Hà Hoa, ngươi không nói phải không? Đã vậy, ngươi bảo ta đánh, thì ta đánh thật cho ngươi xem. Đây gọi là không đánh thì uổng, cũng để ngươi biết nếu Giản Lạc Dương thật sự ra tay thì sẽ thế nào. Lần sau, mở to mắt mà làm cho vết thương của mình trông giống thật chút."

Lời vừa dứt, Giản Hà Hoa còn chưa kịp phản ứng, một âm thanh "rắc" vang lên, tiếp theo đó là tiếng hét chói tai đủ làm kinh động cả thôn vang vọng từ trong sân.

"Đánh ngươi? Ngươi cũng tự đề cao mình quá đấy! Giản Lạc Dương ta mà ra tay, có thể chỉ là chuyện nhỏ như vậy sao?" Giản Lạc Dương chẳng hề để tâm đến tiếng thét đầy đau đớn, tiếp tục nói giọng lạnh lùng. Tay hắn lại khẽ động, một âm thanh "rắc" nữa vang lên, cánh tay còn lại của Giản Hà Hoa cũng bị hắn tháo khớp. Hắn buông tay, để mặc cô ta ngã nhào xuống đất, đau đến mức chỉ biết co quắp, muốn lăn cũng không lăn nổi.

"Giản Lạc Dương—!" Giản lão gia tử trợn trừng mắt nhìn hắn, không dám tin vào những gì mình vừa thấy. Đây là cháu ruột của lão ta, vậy mà lại nói ra tay là ra tay, thẳng thừng tháo khớp tay chị họ mình.