Nói đi cũng phải nói lại, vì Giản Lạc Dương có sức mạnh lớn, một số người sau khi nghe lời khóc lóc kể lể của Tiểu Vương thị cũng thật sự tin rằng Dương ca nhi đã động thủ. Bằng không thì một người chị họ như Giản Hà Hoa, đường đường là chị em trong tộc, sao lại vô duyên vô cớ vu oan cho Dương ca nhi? Bình thường không phải Hà Hoa vẫn luôn ngoan ngoãn hiền lành đó sao?
Giản mẫu đã sớm không thể chịu nổi, muốn đuổi thẳng Tiểu Vương thị ra ngoài. Nhưng vừa định động tay, Tiểu Vương thị liền nằm lăn ra đất, vừa lăn vừa gào: "Gϊếŧ người rồi! Người ta muốn gϊếŧ người rồi!" Làm Giản mẫu tức đến suýt thổ huyết. Dù bà năm xưa từng mang tiếng là người mạnh mẽ dữ dằn, nhưng chưa bao giờ học được cái thói ăn vạ như Tiểu Vương thị.
Thấy con trai út trở về, Giản mẫu vội vàng chen qua Tiểu Vương thị, hỏi ngay: "Ca ca con đâu? Có thật là ca ca con đánh Hà Hoa không?" Dù có là Dương ca nhi đánh, thì chắc chắn cũng là Hà Hoa chọc giận Dương ca nhi trước. So với Giản phụ, Giản mẫu càng thiên vị con trai mình một cách vô nguyên tắc.
"Vậy còn chờ gì nữa? Không phải là thằng quái vật của nhà các người đánh, thì còn ai vào đây? Mau đi cứu Hà Hoa nhà ta! Các người cố tình không muốn để Hà Hoa sống nữa đúng không? Thằng quái vật đó muốn đánh chết chị em trong nhà rồi!" Tiểu Vương thị nhảy dựng lên, định lao vào cào cấu Giản mẫu. Bà ta nóng ruột đến phát điên, vậy mà người đàn bà này còn đủng đỉnh hỏi đông hỏi tây.
Lần này, Giản mẫu chẳng sợ Tiểu Vương thị, bà giơ tay ngăn Tiểu Vương thị lại, dứt khoát nói: "Con trai ta xưa nay chưa bao giờ vô duyên vô cớ đánh người. Hỏi thử mọi người xem, Dương ca nhi nhà ta có khi nào không phân biệt trắng đen mà làm tổn thương người khác chưa?"
"Chưa từng! Ngược lại, Dương ca nhi còn ra tay cứu giúp không ít lần đấy!" Có ngay mấy người trong làng lên tiếng đáp lời.
Nghe vậy, Giản phu tử trong lòng vui mừng, liền nói: "Được rồi, tất cả cùng qua xem đi. Văn Viễn, con kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối cho rõ ràng. Ta không tin Dương ca nhi nhà ta lại là loại người ngang ngược, vô lý, ra tay đánh cả chị em ruột thịt trong nhà."
Tiểu Vương thị cũng không còn tâm trí để dây dưa thêm, vội vã chạy về phía đại sảnh. Đám dân làng hiếu kỳ cũng lũ lượt kéo theo, nhưng lúc này, câu chuyện bàn tán đã đổi sang một chủ đề khác.
"Không lẽ thật sự là Dương ca nhi chạy qua đánh Hà Hoa rồi?"
Có người không ưa dáng vẻ của Tiểu Vương thị, bĩu môi nhìn bóng lưng bà ta mà nói: "Không phải mẹ Hà Hoa nói Dương ca nhi đánh Hà Hoa sao? Đánh hay không đánh thì cũng coi như đánh rồi." Nói xong, người đó bật cười. Trước đây, họ cũng nghi ngờ Hà Hoa chắc đã chọc giận Giản Lạc Dương nên hắn mới ra tay. Nhưng giờ xem ra, Giản Lạc Dương căn bản chẳng hề động thủ. Có điều, mẹ Hà Hoa đã nói là đánh, thì cứ coi như đánh đi.
"Ha, nghe cũng có lý đấy nhỉ, haha!"
Trên đường, Giản phụ cuối cùng cũng hiểu ra đầu đuôi câu chuyện. Giản Văn Viễn quả thật có tài kể chuyện, chỉ vài câu ngắn gọn đã giải thích rõ ràng mọi việc. Nghe con trai nói Dương ca nhi định đi "xác nhận" tội danh, Giản phụ không khỏi dở khóc dở cười. Chuyện này chẳng phải là Hà Hoa và mẹ cô ta tự bê đá đập chân mình sao?
"Này ông." Giản mẫu đảo mắt vài vòng, tránh ánh mắt người khác rồi lén hỏi chồng: "Dương ca nhi không lỡ tay đánh Hà Hoa bị thương chứ?" Bà hiểu rõ sức lực của con mình, đến cả cha nó cũng không đọ lại được, một người đàn ông khỏe mạnh còn chịu không nổi một cú đấm của hắn, nói gì đến Hà Hoa? Trong lòng bà thầm nghĩ, Dương ca nhi, con phải biết nương tay một chút đấy nhé.