Giản Lạc Dương bật cười. Hắn chưa bao giờ có ý định nuôi dưỡng đệ đệ mình thành một kẻ mọt sách chỉ biết cắm đầu vào sách vở. Giản Văn Viễn hoạt bát như hiện tại, phần lớn là nhờ công hắn. Dù khi ký ức chưa hoàn toàn phục hồi, hắn cũng đã vô thức dẫn dắt, dạy bảo, để y lớn lên theo một hướng hoàn toàn khác với cha hắn và một khi đã đi theo hướng đó thì không quay đầu lại.
Vì vậy, Giản Lạc Dương chẳng chút giấu giếm mà kể rõ ràng cho Giản Văn Viễn và Điền Tiểu Ngưu nghe về tâm tư của Giản Hà Hoa, cũng như mối quan hệ thực sự giữa cô ta và Giản Uyển. Dù hắn tin vào sức mạnh của nắm đấm, nhưng không có nghĩa là hắn không hiểu chút gì về mưu kế. Dẫu sao, hắn cũng không phải một sớm một chiều mà trở thành cường giả trong thời mạt thế. Trước khi có thực lực tuyệt đối, hắn cũng phải dùng đầu óc, cũng đã chứng kiến đủ mọi loại nhân tính. Những trò vặt vãnh của Giản Hà Hoa, trong mắt hắn, chẳng đáng để bận tâm.
Giản Văn Viễn và Điền Tiểu Ngưu nghe xong thì hết sức kinh ngạc, không ngờ trong một gia đình nông thôn, giữa cô cô và cháu gái lại có thể tồn tại những toan tính phức tạp đến vậy.
Hai huynh đệ Giản Lạc Dương đoán không sai. Vừa bước vào thôn, đã có người dân trong làng kể lại rằng Tiểu Vương thị đã chạy đến nhà họ làm loạn, tiếng gào thét ầm ĩ cả làng đều nghe rõ. Bà ta nói rằng Giản Lạc Dương vì bị từ hôn mà tức giận không có chỗ trút, liền trút hết lên người chị họ của mình, đánh Giản Hà Hoa đến mức nằm liệt giường.
Giản Lạc Dương bĩu môi: "Ta đã đoán chắc Giản Hà Hoa sẽ không nói thật. Lúc nào cũng chỉ muốn bôi xấu ta. Rõ ràng là cô ta tự ngã, thế mà lại bảo ta đánh? Đại bá mẫu của ta thực sự nói vậy sao?"
Người báo tin cho hai anh em chính là Tôn thẩm trong thôn. Bà ta vốn rất quý mến Giản Lạc Dương và cả nhà Giản phu tử. Không chỉ vì con trai bà ta hiện đang học chữ với Giản phu tử, mà còn bởi chuyện năm đó, khi chồng bà ta lên núi suýt bị lợn rừng húc chết, chính Giản Lạc Dương đi ngang qua đã kịp thời cứu mạng. Nếu không có hắn, nhà bà ta đã sớm tan cửa nát nhà, còn chồng bà ta sống chết ra sao cũng khó mà biết được.
Nghe nói nhà họ Đỗ muốn từ hôn, buổi chiều hôm ấy bà ta còn đặc biệt đến thăm Giản mẫu, ngồi trò chuyện hồi lâu. Tóm lại, bà ta bảo rằng Giản Lạc Dương sau này nhất định có phúc báo, khuyên Giản mẫu đừng lo lắng, chính Đỗ Trạch mới là kẻ không có phúc phần.
"Con bé tự ngã sao?" Tôn thẩm ngạc nhiên hỏi.
"Đúng vậy, cô ta định giở trò sau lưng ca ca cháu" Giản Văn Viễn tức giận đáp, rồi hả hê kể tiếp: "Nhưng ca ca cháu là ai chứ? Muốn giở trò hãm hại ca ca cháu à? Ca chỉ cần né một cái, thế là cô ta tự ngã nhào xuống đất, trông không khác gì một con ếch nằm sấp!"
"Phì!" Mấy người phụ nữ trong thôn đứng bên nghe mà không nhịn được cười, quả nhiên Giản Hà Hoa đúng là một kẻ mưu mô.
Tôn thẩm nghe xong, liền nhổ một ngụm chửi: "Đáng đời! Tâm địa không ngay thẳng, muốn hại người rồi lại bị báo ứng lên đầu mình, giờ còn dám vu oan cho Dương ca nhi nhà ta. Con bé này, trước đây còn tưởng nó là người tốt, không ngờ lại là kẻ tâm cơ nhất!"
Trước giờ, trong nhà họ Giản, vì Giản Uyển - tuy tuổi tác không chênh lệch nhưng lại là bậc trưởng bối - thường xuyên gây chuyện, nên mọi người dễ dàng bỏ qua Giản Hà Hoa. So với Giản Uyển nóng nảy, thô lỗ, không biết lý lẽ, Giản Hà Hoa dường như có vẻ tử tế hơn.
"Bây giờ Giản Hà Hoa đang ở đâu?" Giản Lạc Dương xắn tay áo, để lộ cánh tay trắng trẻo, hỏi.
"Tất nhiên là đang nằm dưỡng thương trên giường ở nhà rồi."
Mấy người phụ nữ trong thôn nhìn hắn mà không khỏi cảm thán. Dương ca nhi dù sức khỏe mạnh mẽ đến đáng sợ, nhưng dung mạo lại là người tuấn tú nhất trong thôn. Nhìn làn da trắng mịn lộ ra kia, ai mà ngờ được hắn là một chàng trai quanh năm dầm mưa dãi nắng, lên núi xuống sông. Ngay cả tiểu thư khuê các trong thành cũng chưa chắc sánh bằng!