Một sợi “dây xích màu bạc” dài và to từ trên cao thình lình buông xuống, quấn chặt lấy đôi chân y, rồi quấn tiếp lên gần nửa thân người.
Lớp vảy lạnh lẽo và cứng rắn áp sát lên làn da trần trụi khiến người ta rợn người.
Nhưng chính cái cảm giác lạnh lẽo ấy lại khiến Côn Du mở to hai mắt.
Cảm giác tim như siết lại bất ngờ thả lỏng, y vô thức thở hắt ra.
Được cứu rồi...
Nó đến rồi.
Hơi thở của gió mang theo mùi đất ẩm, tanh nồng của lá mục và bùn non, lướt qua tai Côn Du, kéo theo tầm nhìn như đang bị cuốn đi thật xa.
Y áp sát vào thân thể của “sinh vật kia”, lướt nhanh qua những rặng núi trập trùng bên dưới.
Tiếng thú rống vang vọng khắp núi rừng, những dã thú cỡ nhỏ quanh đó đều hoảng loạn tháo chạy.
Côn Du kẹp chặt hai chân, cổ bị xốc đến đau buốt.
Trong tình thế hỗn loạn ấy, y không còn tâm trí để nghĩ ngợi điều gì, chỉ biết dốc toàn lực, dùng cánh tay gầy guộc ôm chặt lấy sau cổ con quái vật.
Bàn tay y chạm vào lớp lông cứng và sắc như kim thép, nhói đến mức bật máu, nhưng không những không buông tay mà ngược lại còn siết chặt hơn nữa để không bị hất văng xuống.
Từng luồng gió mạnh lùa vào miệng, khiến cả l*иg ngực rung chuyển vì sặc, nhưng Côn Du không dám rên một tiếng.
Côn Du theo bản năng cắn chặt hàm, không dám mở miệng kêu con quái vật dưới thân giảm tốc hay dừng lại — bởi vì, con quái vật khổng lồ này vốn không phải thứ mà y có thể sai khiến.
Chưa bao lâu sau, tiếng gió rít ngừng hẳn, thay vào đó là tiếng nước róc rách lan nhẹ trong không gian.
Côn Du chậm rãi mở mắt ra, tầm nhìn rơi xuống khu vực bờ suối trong khe núi mà vài ngày trước y từng gặp qua.
Giờ đây hẳn đã là cuối thu, mặt nước phủ đầy lá khô rơi rụng, ven bờ là những con chim nhỏ chân dài đang tụ lại uống nước. Ngửi thấy hơi thở nguy hiểm, chúng vội vã giương cánh bay lên, lo sợ vô tình quấy nhiễu lãnh địa của mãnh thú nào đó.
Nắng cuối thu như kim vàng đâm vào mắt, khiến đầu óc Côn Du choáng váng, tim vẫn còn đập dồn dập chưa nguôi.
Ngay sau đó, từ sau lưng vang lên một loạt âm thanh dồn dập, con quái vật như đang cáu gắt.
Nó quét mạnh chiếc đuôi dài phủ đầy vảy bạc, thô và to như roi sắt, quật xuống đất — tảng đá dưới mặt đất lập tức vỡ nát thành bột mịn.
Tim Côn Du khẽ chấn động. Y lắp bắp mở miệng, giọng nói mang theo mấy phần dè dặt lấy lòng:
“Có... có thể thả ta xuống được không?”
Độ cao thế này, chỉ riêng việc ngồi trên lưng nó nhìn xuống thôi đã khiến y toát mồ hôi lạnh khắp người, chân tay run lẩy bẩy rồi.
Nếu người bình thường nhảy xuống từ đây, không chết cũng bị thương nặng.
Ngay lúc ấy, eo Côn Du bỗng lạnh đi — cái đuôi bọc vảy lạnh lẽo kia lại một lần nữa quấn lấy cậu, sau đó nhanh chóng đặt cậu xuống mặt đất.
Khi bàn chân chạm đất, cảm giác thật sự lan khắp người, Côn Du không kìm được khẽ thở ra, rồi đưa tay xoa hai bên hông bị quấn đến phát đau.
Ngẩng đầu lên, y đối diện với một đôi mắt thú lạnh băng đang từ trên cao nhìn xuống.
Côn Du theo bản năng nuốt lời định nói, lùi lại vài bước.
Cơn kinh hãi và bàng hoàng vừa rồi còn vương vất trong đầu, giờ phút này toàn bộ tâm trí đều bị con mãnh thú trước mặt chiếm cứ.
Côn Du sinh ra trong nhà thợ săn, từ nhỏ đã rong ruổi khắp núi rừng, đồng ruộng. Những đứa trẻ vùng quê như y không thiếu lần va chạm với thú hoang, vào rừng là chuyện thường như cơm bữa.
Nhưng y chưa từng thấy thứ gì như thế này.
Con mãnh thú cao chừng mười sáu mười bảy thước, trên đầu mọc một đôi sừng rồng sắc bén, uốn lượn như lưỡi dao.
Thân hình giống hổ, da lông dày và chắc nịch như được bọc giáp sắt, khi hắn ngồi trên lưng nó đã cảm nhận rõ sức mạnh rắn chắc của cơ bắp bên dưới.
Toàn thân con thú mang hình dạng kỳ dị, phát ra ánh sáng lam xám mờ ảo, dưới ánh nắng thu giống như được bao phủ bởi ngọn lửa u lam.
Phía sau nó là một cái đuôi dài không thể bỏ qua, quét qua một cái đã thấy vảy bạc óng ánh trên thân đuôi, sắc bén và chắc như giáp sắt, kéo dài từ bờ suối đến tận trong nước.
Một vài giọt nước văng lên mặt và trán khiến Côn Du hồi thần trở lại. Nhìn vào mắt mãnh thú, tay chân y run lẩy bẩy.