Chương 24

Mọi người đều phải căng mắt ra mà nhìn, đặc biệt là Phương Tri Ý, cô cảm thấy mình thực sự sắp mất nửa cái mạng rồi, đoàn tàu mới từ từ tiến vào Thành Đô.

khác với sự mệt mỏi của họ, Bùi Từ và những người khác cảm thấy thoải mái hơn nhiều, dù sao thì tất cả đều đã trải qua nhiều khóa huấn luyện bay gian khổ, không nói gì khác thì cảm giác tiếp đất dễ chịu hơn nhiều so với lăn vòng. Đừng nói là có chỗ ngồi, ngay cả khi phải đứng thì họ cũng không sao.

Vì vậy, mọi người trên xe đều cảm thấy thoải mái, đặc biệt là một số phi công khác trong trung đội, thậm chí còn chơi cờ tướng với các đồng chí thanh niên ở ghế trước và ghế sau.

Sáng sớm, trước khi bật đèn, người ngồi ở ghế trước đã nhàn rỗi lấy cờ tướng ra, vì chỗ của Bùi Từ ở lối đi của ghế 3 người, nên đồng chí thanh niên cầm cờ tướng đến hỏi anh trước,

"Đồng chí Bùi , anh có muốn chơi không?"

Bùi Từ nghiêng đầu nhìn thoáng qua, xua tay tỏ ý không hứng thú, đồng chí thanh niên liền đứng sang 1 bên, ánh mát rất rõ ràng, nếu khồn chơi thì có thể đổi chỗ không?

Bùi Từ không nói nhiều, đứng dậy nói:" Tôi đi dạo." Ý là nhường chỗ cho anh ta.

Anh vừa mới đi đến chỗ nối toa tàu thì nghe thấy tiếng khóc, anh quay sang nhìn thấy 1 cô bé tóc bím, khóc đến mức mặt mũi lem luốc, nước mắt nước mũi giàn giụa, trômg có vẻ là do còn quá nhỏ, ngồi xe lâu quá nên cơ thể không chịu nổi.

Bùi Từ nhìn cô bé khóc thương tâm như vậy, không khỏi nhíu mày, em gái nhà họ Phương sẽ không như này chứ?

Anh cúi mắt suy nghĩ một chút, ước chừng cũng tám chín phần rồi, vậy thì xem ra mình phải kiếm 1 chỗ cho cô em gái này mới được, nếu mà khóc giữa đường thì anh không dỗ được.

Phương Tri Ý tưởng rằng cảnh chen chúc trước khi lên tàu đã đủ khoa trương rồi, đến gần lúc xuống tàu cô mới biết mình vẫn còn thiếu hiểu biết.

Tàu còn chưa dừng hẳn, mới chỉ vang lên tiếng còi báo sắp vào ga, tất cả mọi người đã ùn ùn kéo nhau xách theo những túi lớn túi nhỏ chen về phía cửa toa tàu, những người chen không đến cửa thì bắt đầu chen về phía cửa sổ toa tàu, định lát nữa tàu dừng hẳn thì ném hành lý xuống rồi trèo xuống tàu.

Bốn người Phương Tri Ý đứng canh 1 cửa sổ, Lưu Tuệ Trân đã quen lắm rồi, nên vừa nhắc đến là bát 2 đứa con bám chặt lấy cửa sổ không cho người khác chiếm trước.

Hòa Sinh va Hòa Linh cũng thay đổi vẻ ủ rũ lúc đầu, 2 đứa áp sát vào cửa sổ, háo hức nhìn sân ga ở đằng xa, 1 lúc lại hỏi 1 câu: "Mẹ, sao con không thấy chú cả, chú cả có phải không đến đón chúng ta không?"