Giang Ngôn không còn tinh thần, cứ giữ tư thế cúi đầu như vậy mà ngủ thϊếp đi, hoàn toàn không biết sau khi mình mất đi ý thức, đôi mắt màu hổ phách nhạt màu của con mãng xà đã nhìn cậu rất lâu, thậm chí còn dùng đầu đuôi chọc chọc cậu.
Giang Ngôn ngã xuống phiến đá, co người cuộn tròn lại, tạo thành một tư thế bảo vệ bản thân, không có chút phản ứng nào với sự trêu chọc của con mãng xà.
Không nhận được phản ứng, con mãng xà cảm thấy nhàm chán, không còn lật qua lật lại thứ nhỏ bé ấy nữa, cũng không làm rách lớp vải cản trở bên ngoài cơ thể đối phương.
Giấc ngủ này của Giang Ngôn vừa mơ màng vừa sâu, dường như đã mơ một giấc mơ rất dài.
Khung cảnh ở nhà và trong rừng chồng chéo và giằng xé, cho đến khi một cảm giác lạnh lẽo ẩm ướt bò lên gò má, cậu đột ngột tỉnh giấc, bị cái đầu mãng xà khổng lồ phóng đại ở ngay gần bên dọa cho hét lên một tiếng.
Sau khi tim ngừng đập trong giây lát, Giang Ngôn đưa tay lau một vệt mồ hôi lạnh trên trán, phát hiện mình đã hạ sốt.
Cậu thở hổn hển, nghiêng đầu tránh né đôi mắt dò xét của con rắn.
Bất cứ ai bị một con mãng xà khổng lồ như vậy nhìn gần cũng không thể bình tĩnh được, sau khi ổn định lại cảm xúc, Giang Ngôn quay lưng đi để tránh ánh mắt dò xét của con thú, một lát sau lại cảm thấy khó chịu vì mồ hôi dính nhớp khắp người.
Cậu cúi đầu ngửi thử, mồ hôi đã khô hết, để lại một mùi khó tả.
Giang Ngôn tuy chưa đến mức mắc bệnh sạch sẽ, nhưng lúc này thực sự có chút không thể chịu nổi dáng vẻ này của mình.
Cậu quay đầu về phía con mãng xà, lấy hết can đảm, hỏi: "Có thể thương lượng một chuyện được không?"
Dù cậu và con mãng xà khổng lồ ngôn ngữ bất đồng, nhưng Giang Ngôn luôn cảm thấy dường như nó có thể hiểu được ý của mình.
“Xung quanh có nước không?”
Giang Ngôn làm vài động tác uống nước, hắt nước, mắt không chớp nhìn lên con mãng xà khổng lồ.
Đợi một lúc, Giang Ngôn được con mãng xà cho phép đi ra khỏi hang động.
Lúc này là buổi trưa, ánh nắng mùa thu khô ráo, gió thổi vào mặt mát rượi.
Giang Ngôn gần như hôn mê suốt một ngày một đêm miễn cưỡng vực dậy tinh thần, quay đầu nhìn lại phía sau, thấy con mãng xà không đi theo làm khó mình, hơi yên tâm, trước tiên đi quanh hang động xem xét.
Cậu không dám đi quá xa, sau khi theo con mãng xà này đến đây thì không bị những con thú hoang khác quấy nhiễu, không còn nghi ngờ gì nữa, khu vực này hẳn là địa bàn của nó.
Sống chung với con mãng xà khổng lồ, tuy phải đối mặt với nguy hiểm không biết trước, nhưng cũng tương đối an toàn.
Ngay cả thú hoang trong rừng núi cũng phải khuất phục con mãng xà, Giang Ngôn không dám có hành động khıêυ khí©h sự uy nghiêm của nó.
May mắn là Giang Ngôn đi không xa đã thấy một con suối được tạo thành từ dòng nước đổ xuống từ vách núi, dòng nước trong xanh biếc, có thể nhìn thấy cả những hòn đá bên dưới.
Cậu liếʍ đôi môi khô khốc, khom gối ngồi xuống, vốc nước vỗ lên mặt.
Tuy có nắng, nhưng khu rừng vào buổi trưa ngày thu đã có chút se lạnh, Giang Ngôn bị nước suối làm cho lạnh run, nhưng không hề dừng lại, cậu liên tục dùng dòng nước mát lạnh để giúp mình tỉnh táo, đồng thời rửa sạch bụi bẩn và sự mệt mỏi.
Cậu ngồi bên bờ suối, hai tay chống ra sau, nheo mắt nhìn vòm trời bị thung lũng và những lùm cây che khuất.
Bầu trời trong xanh thăm thẳm, hơi thở trong lành của dòng suối hòa cùng mùi lá khô xung quanh tràn vào l*иg ngực. Giang Ngôn nhắm mắt cảm nhận, rồi lại mở ra, nhìn lên bầu trời chưa từng thấy bao giờ, bất chợt có chút ngẩn ngơ.
Ban đầu cậu chỉ nghi ngờ mình đã đến một khu rừng hẻo lánh không người qua lại, lúc này lại nảy sinh những suy đoán khác.
Có lẽ cậu đã không còn trong phạm vi lãnh thổ quốc gia, thậm chí… không còn ở trong thời không đó nữa.
Suy nghĩ tuy hoang đường, nhưng nhớ lại những bộ phim truyền hình xuyên không mà bọn trẻ trong thôn trước đây hay xem, ý nghĩ kỳ lạ này lại càng thêm sâu sắc.
Ánh nắng mùa thu chiếu xiên trên bờ suối làm Giang Ngôn cảm thấy ấm áp khắp người, cậu nhìn quanh bốn phía, không một bóng người, rồi lại nghĩ nhân lúc trời còn ấm, nên xuống tắm rửa cho sạch sẽ.
Thế là Giang Ngôn cởϊ qυầи áo, bước xuống vùng nước cạn rồi từ từ kỳ cọ từng tấc da trên người.
Cậu kỳ cọ ra rất nhiều vết bẩn, hai tay dùng không ít sức, cũng vì thế mà làm đỏ mấy mảng da.
Giang Ngôn ngâm mình trong nước một lúc, gió thổi qua mặt, lập tức mang đến cảm giác lạnh buốt.
Cậu hơi run rẩy, chuẩn bị lên bờ mặc quần áo.
Cùng lúc đó, cổ chân bỗng có một cảm giác lạnh lẽo bò lên, dường như có lớp vảy mịn lướt qua.
Cơ thể cậu cứng đờ, còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị nhấc bổng lên không, cảm giác lạnh lẽo ở cổ chân bắt đầu lan ra, áp lực mạnh mẽ trườn lên đến trước người, khiến cậu không thở nổi.
Cảm giác lạnh lẽo này không phải thứ gì khác, chính là đuôi của con mãng xà khổng lồ.