Giang Ngôn lập tức nâng cao cảnh giác, toàn thân cứng đờ đứng tại chỗ quan sát xung quanh.
Mây dần tan, để lộ ra ánh trăng.
Giang Ngôn dựa vào ánh trăng, miễn cưỡng nhìn ra được hình ảnh đại khái của môi trường xung quanh.
Khu vực này dường như vô cùng rộng lớn, lại nằm ở một vị trí khá cao, lạ thay không thấy một ngọn cỏ dại nào mọc.
Cậu lê đôi chân nặng trĩu cất bước, cẩn thận di chuyển trong một phạm vi rất nhỏ, vẫn không thu hút sự nhòm ngó của những con thú hoang khác.
Trái tim căng thẳng suốt một ngày như sợi dây đàn được thả lỏng, tinh thần và thể lực của Giang Ngôn đã đến giới hạn, vừa mới thả lỏng, toàn thân cậu lập tức như một quả bóng xì hơi, chẳng còn chút sức lực nào.
Cậu đưa mắt quét một vòng, tìm một nơi trông có vẻ sạch sẽ nhất để ngồi xuống, đang thở hổn hển định lấy chút nước còn lại trong ba lô ra uống thì động tác chợt khựng lại, cậu vô thức nín thở tập trung, mồ hôi từ trán lăn xuống.
Gió vừa thổi qua, tay chân cậu lập tức trở nên lạnh buốt.
Sau khi cậu ngừng thở, bên tai dường như có một luồng hơi thở khác, phân biệt kỹ, tuyệt đối không phải tiếng gió.
Rất có thể là tiếng của một loài thú hoang nào đó.
Tim Giang Ngôn đột nhiên đập nhanh hơn, cậu cố gắng chống đỡ cơ thể gần như kiệt sức, ngay lúc cậu nhấc chân định chạy, dưới chân cậu, cả một vùng đất đều đang rung chuyển.
Thứ âm thanh trầm thấp vô cùng đáng sợ ấy... lại phát ra từ dưới chân cậu.
Vị trí đột ngột nâng cao cùng góc độ thay đổi khiến Giang Ngôn lăn lộn ngã nhào, cậu thầm nghĩ mình thật sự sắp chết rồi, vốn tưởng đã trốn vào một nơi an toàn tạm thời có thể ở lại, nào ngờ... lại dẫm trúng địa bàn của người ta?
Trời và đất đều rung chuyển, vô số đá vụn và lá cây theo cơn chấn động mà rơi xuống lả tả, dường như đến cả ánh trăng chiếu rọi cũng bị đảo lộn.
Có thể tưởng tượng được, con thú hoang này có kích thước khổng lồ đến mức nào mới gây ra động tĩnh dữ dội như vậy.
Con người khi rơi vào cơn hoảng loạn tột độ sẽ hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ, đầu óc Giang Ngôn trống rỗng, cổ họng nghẹn lại, không thốt ra được tiếng kêu nào.
Ngay sau đó, một cơn đau nhói ập đến toàn thân, cổ cậu như thể bị một lưỡi dao lạnh lẽo quấn lấy, lưỡi dao hơi siết lại, cậu bất lực run rẩy đôi chân, cận kề cái chết.
Đột nhiên có một hơi thở lạnh buốt phả vào mặt, cậu cố gắng mở to đôi đồng tử đang dần tan rã và mất đi tiêu cự. Dưới ánh trăng trong trẻo, một đôi mắt thú màu hổ phách nhạt màu, ánh lên tia sáng yếu ớt và tựa như đá quý, đang lạnh lùng nhìn cậu.
Trăng thu lành lạnh, một con mãng xà khổng lồ toàn thân đen tuyền, dài chừng hơn bốn trượng đang cuộn mình nằm đó, lớp vảy rắn màu mực như một dải lụa đen lấp lánh chảy dài vô tận. Đôi mắt thú lạnh lùng, nhưng lại có thể thấy rõ chút lười biếng từ trong đó.
Nó vươn đuôi rắn, dùng đầu nhọn khều khều thứ sinh vật lạ đang nằm bất động trên phiến đá.
Khều từ đầu này của phiến đá sang đầu kia, đầu đuôi nhấc chân của sinh vật lạ lên, xúc giác mềm mại, chỉ là hơi bẩn.
Nó vẫn nhớ ánh mắt của thứ nhỏ bé này trước khi sắp bị mình nuốt chửng, vừa trong veo vừa sợ hãi, khiến nó lập tức từ bỏ ý định ăn đối phương.
Hơn nữa, thứ nhỏ bé này thực sự quá nhỏ, nhét kẽ răng cũng không đủ.
Mắt rắn chuyển hướng sang hai chân của sinh vật lạ, đầu đuôi cuộn lại, rồi lại chọc chọc, men theo làn da mịn màng, chọc đến một chỗ nào đó thì đột nhiên dừng lại.
Trong mắt nó loé lên tia nhìn đầy dò xét, nó lại khều khều sinh vật lạ đang hôn mê bất tỉnh như đang đùa nghịch, cố gắng làm cho đối phương tỉnh lại.
Giang Ngôn chìm vào cơn ác mộng sâu thẳm, dưới người dường như có nước biển hoá thành từ những mũi dao, liên tục cứa vào người cậu, vô cùng đau đớn.
Cậu đau đến mức không còn sức để hét lên, mệt mỏi mở mắt ra, đập vào mắt là một đôi mắt thú màu hổ phách nhạt màu.
Giang Ngôn suýt chút nữa thì bị một hơi thở nghẹn lại trong miệng làm cho sặc chết. Cậu nhìn kỹ lại, chính là đôi mắt mà cậu đã thấy trước khi cận kề cái chết.
Đồng tử cậu không động đậy, nhưng ánh mắt run rẩy lia xuống, chỉ thấy dưới ánh trăng là một dải sáng bạc lấp lánh tựa như vô tận, giống như một dãy núi.
... Đây là một con mãng xà vô cùng khổng lồ.
Giang Ngôn mấp máy môi, giọng nói khàn đặc, chỉ có thể phát ra những tiếng rên nghẹn ngào.
Cổ họng như bị lửa thiêu, cử động một chút là kéo theo cơn đau dữ dội.
Con mãng xà khổng lồ nhìn chằm chằm vẻ mặt nhăn nhó của sinh vật lạ, đầu đuôi áp lên gò má mềm mại của cậu quét qua quét lại, quét đến mức sinh vật nhỏ bé xiêu vẹo, không giãy giụa được chút nào.
Thân thể Giang Ngôn cứng đờ, đau đớn mà bất lực, cậu nhắm mắt lại, lặng lẽ chờ chết.
Tình cảnh hiện tại của cậu chỉ có hai kết quả, một là bị mãng xà nuốt chửng, hai là chết cóng.