Nhưng cũng chính vì đã mưa, một số loài thú hoang ẩn nấp trong hang rất có thể sẽ nhân cơ hội này ra ngoài kiếm ăn. Giang Ngôn biết rõ mình không thể trốn thoát, đã chấp nhận số phận.
Cậu muốn tìm thêm một ít thức ăn để cải thiện điều kiện sống. Nếu đã không trốn được, vậy cũng không thể quá bạc đãi bản thân. Nhất là khi đối mặt với Tát Đặc Đức, đối phương lại xem cậu như...
Hơn nữa, Tát Đặc Đức lại là bá chủ của khu rừng này, vậy thì cậu bắt đối phương làm chút việc cho mình cũng là hợp tình hợp lý nhỉ.
Nghĩ vậy, chân Giang Ngôn bỗng hẫng đi, thắt lưng bị siết chặt, tầm nhìn vυ"t lên cao.
Giống như hôm qua, Tát Đặc Đức lại bế cậu lên đặt trên vai mình.
Tát Đặc Đức không nói một lời, đưa Giang Ngôn đi thẳng đến nơi hôm qua cậu đã hái lá tỏi.
Gió lạnh ẩm ướt luồn lách qua da thịt, Giang Ngôn ho khan vài tiếng, tầm nhìn đang lùi lại bỗng nhiên dừng hẳn.
Giang Ngôn nghẹn giọng hỏi: "Sao lại dừng rồi?"
Lại thấy Tát Đặc Đức nghiêng đầu nhìn cậu. Giang Ngôn không quen bị đôi con mắt màu xám bạc này nhìn chằm chằm, đang định né đi thì Tát Đặc Đức đưa tay về phía cậu.
Sau khi trời lạnh, Giang Ngôn có một thói quen khi ngủ, mỗi đêm đều dùng da thú bọc kín mình từ đầu đến chân. Cậu sợ lạnh, thỉnh thoảng đuôi của Tát Đặc Đức chui vào chăn thường làm cậu không vui lắm, bởi vì đuôi của con mãng xà này quá lạnh.
Tát Đặc Đức bắt chước bộ dạng Giang Ngôn dùng da thú quấn mình khi ngủ, hắn nhấc tấm da thú cậu đang khoác trên người lên, trùm qua cổ và đầu cậu, cánh tay còn lại thì vòng lấy hai chân Giang Ngôn đang buông thõng trên vai mình, kéo kéo tấm da thú, dùng nó bọc kín chân Giang Ngôn.
Giang Ngôn sững người, cảm thấy mình bị Tát Đặc Đức gói lại như một cái bánh ú.
Cậu muốn nói lại thôi, tầm nhìn lại một lần nữa lùi về phía sau. Cánh tay giữ bên eo vô cùng vững chắc, cậu ngồi thẳng tắp, không cần lo sẽ bị ngã xuống.
Đến nơi hôm qua hái tỏi, đôi chân đang bị bọc kín của Giang Ngôn được tự do.
Cậu ngẩng đầu nhìn người đàn ông, nhưng không thấy rõ ánh mắt ngược sáng của Tát Đặc Đức, mà cậu cũng không muốn nhìn rõ. Cậu nói nhỏ một tiếng cảm ơn rồi đi thẳng tìm kiếm thực vật.
Điều khiến Giang Ngôn vui mừng là, khi tìm kiếm dọc theo bụi cỏ, cậu không chỉ tìm thấy tỏi, mà còn có cả mộc nhĩ mọc lên từ đất sau cơn mưa.
Gần đó có rất nhiều cây gỗ khô mục, cành cây bị mưa lớn làm cho ướt sũng và rất trơn. Giang Ngôn bước đi thận trọng trên thân cây, suýt nữa trượt chân ngã.
Ngay lúc sắp ngã, sau lưng cậu có một "bức tường" dày và cứng đỡ lại, không cần nhìn cũng biết là Tát Đặc Đức đã dùng đuôi rắn của mình để đỡ cho cậu.
Giang Ngôn loạng choạng hái mộc nhĩ một lúc, thu hoạch được đầy nửa túi lưới.
Không biết từ lúc nào cậu càng đi càng xa, ngay cả cậu cũng nhận ra phạm vi đi đã vượt quá dự kiến, nhưng lần này lại không bị Tát Đặc Đức ngăn cản.
Giang Ngôn vẫn còn giận người đàn ông kia, đối phương không ngăn cản, cậu tiếp tục đi về phía trước.
Cậu dùng gậy gỗ gạt đám cỏ thấp bên cạnh, cánh tay vung lên, đột nhiên "Ồ" một tiếng.
Giang Ngôn ngồi xổm xuống, vạch đám cỏ và đất bên cạnh ra, cẩn thận đào lên một bụi cây nhỏ, nhìn chằm chằm vào rễ và lá của nó, rồi cúi đầu khẽ ngửi.
Tát Đặc Đức nhìn Giang Ngôn, biết rằng đối phương lại tìm thấy thứ gì đó kỳ lạ.
Sự xuất hiện của Giang Ngôn đối với Tát Đặc Đức đã tràn đầy sự kỳ quặc, mà hành vi cử chỉ của chàng trai cũng là những thứ hắn chưa từng thấy.
Hắn im lặng quan sát, chỉ thấy chàng trai đang ngồi xổm trên đất ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh niềm vui, con ngươi sáng ngời tròn xoe dường như còn thu hút hơn cả những vì sao trên bầu trời đêm.
Giang Ngôn cất kỹ mấy cây thực vật đi, cả người cậu đang trong trạng thái hưng phấn, tay còn hơi run, tiếp tục bới tìm trong đám cỏ.
Cậu đã tìm thấy hành lá.
Tối qua lúc về Giang Ngôn đã nghĩ, nơi có tỏi mọc liệu có mọc hành không, nên hôm nay mới có chuyến đi này.
Dù ra ngoài phải dựa vào Tát Đặc Đức, Giang Ngôn vẫn kiên quyết đi một chuyến.
Nửa người cậu vùi vào trong bụi cỏ tìm hành lá. Trời lạnh, không bị côn trùng quấy rầy nhiều, thỉnh thoảng có vài con muốn cắn cậu cũng bị Tát Đặc Đức im lặng dùng đuôi nghiền nát.
Thấy đã quá trưa, Tát Đặc Đức ra hiệu cho Giang Ngôn nên quay về.
Nhìn xuống túi mộc nhĩ và hành tỏi, Giang Ngôn đồng ý: "Được, chúng ta về thôi."
Trên đường đi, dựa vào cánh tay đang quấn chặt lấy eo, Giang Ngôn cúi đầu không ngừng xem xét các loại gia vị trong túi, như thể đang tự nói chuyện một mình, lại như muốn chia sẻ niềm vui với Tát Đặc Đức.
"Đây là hành, có hành và tỏi, sau này nấu ăn sẽ tiện hơn nhiều. Canh cá tối qua ngươi cũng thấy ngon đúng không? Chỉ cần có những loại gia vị cơ bản này, món ăn làm ra sẽ không quá tệ đâu."