Ngủ vào ban ngày cũng không được yên giấc, toàn thân Giang Ngôn lúc nóng lúc lạnh, thỉnh thoảng lại bị tiếng gió rít bên ngoài hang làm cho tỉnh giấc.
Có lẽ cậu đã ngủ rất lâu, lại có vẻ dường như chưa qua bao lâu, Giang Ngôn dậy múc thêm một bát nước nóng đang đặt trên lửa, uống xong trán vã mồ hôi, rồi lại tiếp tục quấn chặt tấm da hươu nằm xuống.
Mãi cho đến khi sau lưng bị thứ gì đó chọc chọc, Giang Ngôn mới mơ màng nhìn rõ cái đuôi rắn đang cuộn tròn một bên, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy, cổ họng khàn đặc không nói nên lời.
Cậu lại ngã đầu xuống nhắm mắt, nhưng bên tai lại vang lên một tiếng "bịch", dường như có vật nặng rơi xuống.
Nghe tiếng động, Giang Ngôn khó khăn ngẩng đầu lên. Vật nặng rơi xuống là một đống con mồi do mãng xà khổng lồ mang về, tất cả đều đã chết.
Đống con mồi bị con mãng xà khổng lồ siết chết mang về này có cả cáo rừng màu nâu vàng, thỏ trắng muốt. Kích thước của chúng đều lớn hơn gấp đôi so với những con cậu từng thấy trong núi, mọi thứ trong khu rừng này đều thật khổng lồ.
Cậu không tin nổi mà dụi dụi mắt, nghi ngờ con mãng xà khổng lồ đã bưng cả ổ nhà người ta về, thật sự quá nhiều.
Có điều, bộ lông của cáo và thỏ rừng trông rất dày và mềm mại. Nếu dùng để may quần áo và làm chăn đệm, chắc chắn có thể chống chọi được với mùa đông khắc nghiệt.
Cậu ngồi dậy trên giường, ngẩn ngơ nhìn đống con mồi đã chết, khàn giọng hỏi: "Đây là... cố ý chuẩn bị cho ta sao."
Nói xong, Giang Ngôn lại cong mắt cười, chỉ vào mình, vẻ mặt yếu ớt nói: "Nhưng ta bị bệnh rồi, bây giờ không xử lý được đống này đâu."
Giang Ngôn nói từng chữ một: "Bị... bệnh."
Để phối hợp với hình tượng ốm yếu của mình, cậu còn ho khan mấy tiếng, rồi yếu ớt ngã vật ra giường.
Con mãng xà khổng lồ thấy Giang Ngôn chẳng đoái hoài gì đến đống cáo thỏ, nó bèn dán sát vào con người nhỏ bé, dùng cái lưỡi rắn lạnh lẽo chạm vào khuôn mặt nóng hổi đỏ bừng của cậu. Cảm giác vừa ấm vừa mềm tuy rất thoải mái, nhưng so với trạng thái bình thường của Giang Ngôn thì rõ ràng là khác biệt.
Thế là, con mãng xà khổng lồ lại một lần nữa rời khỏi hang động.
Động vật hoang dã trong rừng, kể cả cây cỏ cũng đều sẽ bị bệnh. Trong nhận thức của con mãng xà khổng lồ, chúng cũng có lúc không khỏe, nên một khi cơ thể không thoải mái sẽ đi tìm một ít cỏ để ăn.
Giang Ngôn đang ngủ mê man nhíu mày trong mơ, hai má vừa ngứa vừa rát, dường như có thứ gì đó đang khều cậu, khều đến mức cậu muốn giấu mặt đi mà không có chỗ nào để trốn.
Cậu khó khăn mở mắt ra, đập vào mắt là một đống lớn cây cỏ màu xanh. Một chùm lá nhọn và mảnh đặt ngay sau đầu cậu, tỏa ra mùi hương thảo dược tươi mát, còn đôi mắt thú của con mãng xà khổng lồ thì đang khóa chặt lấy cậu.
Giang Ngôn đảo mắt, đưa tay chạm vào những chiếc lá nhọn, rồi cầm một chiếc lên đưa đến trước mũi ngửi nhẹ. Mũi cậu đang nghẹt, chỉ có thể ngửi thấy một chút mùi thoang thoảng.
"Đây là... thảo dược?"
Lúc nói chuyện cậu vẫn còn giọng mũi nghèn nghẹt: "Cho ta sao?"
Cậu không mong con dã thú trước mắt này thông thạo y thuật, nhưng vạn vật tự nhiên sinh sôi nảy nở đều có quy luật riêng của chúng.
Cậu thầm nghĩ, những loài thú này chắc cũng sẽ bị bệnh như người. Nếu bị bệnh, chúng sẽ tìm những loại thảo dược có thể làm giảm triệu chứng để ăn.
Chỉ cần có thuốc để ăn, nghĩa là có cơ hội chữa khỏi bệnh. Nguy cơ tồn tại, nhưng đồng thời cũng là đánh cược vào một tia hy vọng.
Giang Ngôn lặng lẽ cầm những chiếc lá nhọn trong tay, cảm thấy đầu của con mãng xà khổng lồ đang đến gần, dường như muốn đẩy lá cây vào miệng cậu.
Cậu đưa tay nhét lá cây vào miệng, nhai đại đại vài cái rồi nuốt xuống họng. Bên môi chợt lạnh, một cảm giác trơn trượt ập đến, còn mang theo chút đau rát.
Cậu cúi mặt xuống, mặc cho con mãng xà khổng lồ dùng lưỡi liếʍ láp trên mặt mình một hồi, thật sự chịu không nổi nữa mới lên tiếng: "Được, được rồi..."
Con mãng xà khổng lồ dừng lại, cuốn lấy một chùm lá, ra hiệu cho cậu ăn tiếp.
Giang Ngôn không nói gì, im lặng nhận lấy. Động tác của cậu hơi chậm một chút là con mãng xà khổng lồ thè lưỡi ra rít lên bên tai cậu, như thể đang thúc giục.
Cậu chỉ đành tiếp tục nhét lá cây vào miệng, từ từ nhai nuốt.
Mớ lá nhọn này ngửi thì tươi mát, nhưng vị của nó thì Giang Ngôn thực sự không dám khen.
Lá cây vừa cắn ra, nước cốt đắng chát đã nhanh chóng lan tỏa, tức thì tràn ngập khắp khoang miệng.
Giang Ngôn nhăn nhó khuôn mặt trắng bệch, khó khăn nuốt hết chỗ lá còn lại.
Răng, khoang miệng, cổ họng, lục phủ ngũ tạng của cậu dường như đều bị thứ nước đắng chát này thấm đẫm, đắng đến mức đầu lưỡi tê dại, trong thoáng chốc không thể mở miệng nói chuyện.
Một lúc lâu sau, Giang Ngôn xuống giường uống cạn chỗ nước còn lại trong bát. Vị đắng của thuốc lan tỏa trong lục phủ ngũ tạng, mùi vị chưa tan hết, chỉ nhạt đi vài phần.
Có lẽ thuốc đã thực sự có tác dụng, tay chân mềm nhũn của cậu đã hồi phục một chút sức lực, l*иg ngực ngột ngạt dần dần dịu lại, hơi thở cũng không còn tắc nghẽn như trước.
Cậu có chút vui mừng, quay đầu nhìn con mãng xà khổng lồ: "Chỗ thảo dược này thật sự có tác dụng."
Con mãng xà khổng lồ vươn cái đuôi từ đỉnh cột đá, cuốn lấy bắp chân cậu.
Giang Ngôn cảm nhận lớp vảy rắn lành lạnh trơn tuột đang trượt trên bắp chân mình, mắt thấy sắp trượt đến bắp đùi.
Cậu lên tiếng ngăn lại, chặn cái đuôi của con mãng xà: "Không được nữa."
Vành tai và gò má không khỏi nóng lên, không biết là do sốt vì bệnh hay vì lý do khác.