Chương 39

Theo lý mà nói thì người này cứu cô, đầu tiên là xe sang bị hỏng, thứ hai là bị thương phải khâu mấy mũi, dù thế nào cũng phải đến nhà người ta đền bù phí sửa xe và thuốc men. Vậy mà anh không những không nhận tiền, còn âm thầm thanh toán phí nhập viện cho cô rồi lặng lẽ rời đi... Đúng là không thể hiểu nổi.

Cả Vân Tri và Bá Quân đều ngỡ ngàng.

Giọng nói của người đàn ông đó vẫn lẩn quẩn bên tai cô, không sao xua đi được. Cô cũng không hiểu sao mình lại như vậy. Chân vừa bước ra khỏi đồn cảnh sát, lại bất giác quay đầu trở vào, không cam tâm hỏi: “Em chỉ muốn gặp anh ấy để cảm ơn. Hơn nữa... em vẫn còn giữ chiếc áo anh ấy để quên...”

Viên cảnh sát chỉ cười lịch sự: "Em gái à, vị tiên sinh kia có thể dùng xe Lincoln bảy chỗ chặn xe cho em, sao có thể tiếc một chiếc áo chứ?"

Trên đường về nhà, Bá Quân thấy em gái mải mê nhìn chiếc áo khoác trên đầu gối, liền khuyên nhủ: "Có lẽ vị tiên sinh đó không muốn rắc rối, dù sao thì chuyện này cũng không chỉ đơn giản là tai nạn xe cộ."

Vân Tri chỉ khẽ đáp: "Em hiểu."

***

Vụ cướp xe gây chấn động cả nhà họ Lâm. Ai mà ngờ được giữa ban ngày ban mặt lại có kẻ dám cướp xe của Lâm Công Quán, suýt chút nữa thì gây họa chết người, khiến cả nhà lo sợ không yên.

Buổi chiều, Lâm Phú Lệ dẫn A Kiều ra ngoài, còn Lâm Phú Tiết thì ngồi trong thư phòng gọi điện thoại không ngừng, chẳng biết là gọi cho ai, tóm lại là muốn vận dụng tất cả các mối quan hệ để tìm ra đám cướp đó.

Trong phòng khách, mọi người ngồi họp gia đình, bác dâu cả ngồi sát bên cạnh Bá Quân, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm: "Tạ ơn trời phật đã phù hộ." Bác dâu ba nghe kể về vụ tai nạn thì sững người, rồi quay sang gõ nhẹ lên trán Ấu Hâm: "Hôm nào con cũng đòi ngồi xe với Bá Quân đi học, bây giờ còn dám không?"

Chị tư vò tóc, thở dài: "Nếu là con ngồi trên xe thì chắc đã sợ đến mức không nói được gì rồi, em năm, em... Em không sợ sao?"

"Sợ chứ." Vân Tri ôm lấy hai cánh tay, làm bộ rùng mình: "Chân tay em vẫn còn run đây này."

Bà dâu ba bưng tách trà, khẽ thổi: "Sau này đi xe nhớ để ý xem người trong xe là ai. May là Vân Tri mạng lớn, nếu bọn bắt cóc mang theo súng thì làm gì có cơ hội trốn thoát."

Sở Tiên im lặng nãy giờ mở miệng hỏi: "Anh cả, rốt cuộc trong túi anh có cái gì, sao lại liên tục bị bọn chúng nhắm vào vậy?"

Vân Tri giật mình: "Liên tục gì cơ?"

Ấu Hâm kể: "Em không biết đúng không? Lần trước anh cả phát hiện kẻ trộm trèo cửa sổ vào phòng thí nghiệm muốn trộm cái túi đó, anh ấy giằng co với tên trộm mới ngã từ trên lầu xuống đấy."

Vân Tri giật mình: "Chị nói là anh cả bị ngã từ trên lầu xuống sao?"

"Lầu hai." Sở Tiên bổ sung: "Anh ấy ngã đè lên người tên trộm, chỉ bị gãy chân, còn tên trộm thì đập đầu chết ngay tại chỗ. Lúc đó mọi người còn nghĩ chỉ là một vụ trộm bình thường, ai ngờ... Đều không phải ngẫu nhiên."

Bá Quân ngượng ngùng đan hai tay vào nhau, cúi đầu nói: "Thật ra là tài liệu nghiên cứu mới của bọn anh, gần đây không hiểu sao lại bị lộ ra. Mấy tay thương nhân ngoại quốc đã tìm đến đề nghị hợp tác, nhưng bọn anh từ chối. Thứ nhất là nghiên cứu chưa hoàn tất, thứ hai là nếu thành công, bọn anh muốn dành nó cho đất nước của chúng ta trước."

Căn phòng rơi vào im lặng.

Ai cũng hiểu rõ, ở cái thành phố cảng này, các thế lực ngoại bang sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt mục đích. Nếu thật sự có thứ gì đó giá trị trong những tài liệu kia, chắc chắn họ sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Bác dâu ba lo lắng: "Hay là con thử suy nghĩ lại xem? Nhà mình tốn bao công sức cho các con ăn học, muốn các con thành tài, nhưng cũng không mong các con mạo hiểm mạng sống vì mấy cái thí nghiệm chưa có kết quả đó."

Bá Quân ngẩng đầu, nghiêm mặt nói: "Thím ba, cháu và các bạn học làm nghiên cứu thí nghiệm này từ hồi còn ở Anh, qua Bắc Kinh rồi đến Thượng Hải, bọn cháu đều dồn hết tâm huyết vào đó. Nếu thành công, đây sẽ là đóng góp lớn cho đất nước của chúng ta."