Đám đông xung quanh ồn ào la hét, tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu thương vang lên chói tai, hòa vào nhau thành một mớ âm thanh hỗn loạn như những sợi dây thừng siết chặt, khiến các giác quan rối loạn, đầu óc trở nên mơ hồ.
Cô cảm thấy mình chưa hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê, ít nhất vẫn có thể cảm nhận được thế giới bên ngoài. Từ lúc nằm trên đường đến lúc được đưa lên xe cứu thương rồi đến bệnh viện, cô cảm nhận rõ ràng không gian xung quanh thay đổi, nhưng không thể xác định chính xác thời gian đã trôi qua bao lâu.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong không khí. Loáng thoáng, cô nghe thấy giọng một y tá hỏi: "Anh là người giám hộ của cô ấy ạ?"
"Không phải." Đó là giọng của người đàn ông kia.
"Vậy anh có thể gọi cho người nhà của cô ấy không?"
"Xin lỗi, tôi không quen cô ấy." Anh đáp.
"Vậy thì không ổn lắm. Cô ấy không có chấn thương bên ngoài, mạch đập và huyết áp đều bình thường, nhưng để kiểm tra sâu hơn thì cần gọi người nhà đến. Bệnh viện chúng tôi không thể tạm ứng chi phí cho bệnh nhân được." Y tá nói, giọng pha chút khẩu âm địa phương.
"Không sao." Anh nói: "Tôi trả."
Vân Tri không ngờ người đàn ông đã bế mình ra khỏi xe lại đi theo đến bệnh viện. Cô cảm thấy rất biết ơn, nhưng lại bất lực không thể mở miệng nói lời cảm ơn. Cố gắng rất nhiều lần, cuối cùng cô cũng gom đủ sức để mở mắt.
Gương mặt người đàn ông ngồi bên giường hiện ra trong tầm mắt cô.
Vô cùng quen thuộc.
"Anh… Anh cả?" Cô nhìn quanh, trong phòng bệnh chỉ có mình Bá Quân: "Anh... sao anh lại ở đây?"
"Cuối cùng em cũng tỉnh rồi. Em có biết anh suýt bị em dọa cho đau tim không?" Bá Quân thấy cô định ngồi dậy, vội giữ lại: "Mới từ quỷ môn quan trở về, nằm yên nghỉ ngơi đi."
"Hả?"
"Em quên rồi à? Hai tiếng trước, em gặp tai nạn. Nếu không có chiếc xe kia bất ngờ xuất hiện chặn lại, e là giờ em đã trôi nổi đâu đó trên sông Hoàng Phố rồi."
Xe? Chặn lại?
Ký ức về chiếc xe màu đen lao đến xuất hiện trong đầu cô, đó không phải một vụ tai nạn xe cộ, mà là hành động cứu giúp có chủ đích. Vân Tri bật dậy, lo lắng: "Người lái xe... có sao không? Anh, anh ấy có bị thương không?"
"Đã bảo nằm yên rồi cơ mà." Bá Quân ấn cô trở lại giường, trấn an: "Anh ta không sao, còn cứu em và đưa đến bệnh viện nữa."
Là người đàn ông đó.
Cô vội hỏi: "Anh ấy đâu rồi?"
"Lúc anh đến, nghe nói anh ta vừa rời đi, đến sở cảnh sát để lấy lời khai." Bá Quân thở dài, chỉnh lại gối cho cô: "Không ngờ lại xảy ra chuyện này. Tất cả là lỗi của anh. Nếu anh tự mình đưa em lên xe thì những kẻ kia sao có thể ra tay được."
Vân Tri nhíu mày, ánh mắt đầy thắc mắc.
Bá Quân giải thích: "Có kẻ giả dạng học sinh, lừa chú Trương là anh bị ngất, chú ấy hốt hoảng chạy đi tìm anh, lúc quay lại thì chiếc xe đã mất hút. Bọn anh lập tức báo cảnh sát, sau đó, cảnh sát báo lại rằng có vụ tai nạn gần cầu vượt, biển số xe trùng khớp với thông tin bọn anh cung cấp. Đến khi chạy đến nơi thì nghe nói em đã được xe cứu thương đưa vào bệnh viện, may mà em không sao. Bác sĩ bảo em chỉ bị chấn động não nhẹ do hoảng loạn, nghỉ ngơi vài ngày là ổn."
Tâm trí Vân Tri vẫn mông lung. Cô khẽ gật đầu, rồi nghe Bá Quân hỏi: "Em còn nhớ mặt kẻ cướp không? Chuyện gì đã xảy ra? Sao cảnh sát nói lúc tìm thấy, trên xe chỉ có mình em?"
Biết không thể giấu giếm, Vân Tri kể lại toàn bộ câu chuyện, cố tình bỏ qua những chi tiết liên quan đến cuộc đấu trí đấu dũng. Khi kể đến đoạn kết, cô thấy sắc mặt Bá Quân tái xanh, vội nói: "Lúc đó nếu em không đưa đồ ra, e là hắn ta sẽ làm liều..."