Chương 9

“Anh bán nhà rồi?” Cha của Tiêu Yến Ninh kinh ngạc hỏi.

Tiêu Yến Ninh không để ý đến ông ta, mà tiếp tục nói chuyện với luật sư. Y ủy thác cho luật sư dùng một phần tiền bán biệt thự quyên góp cho trại trẻ mồ côi, một phần quyên góp cho các tổ chức từ thiện của nhà nước.

Đó là một số tiền lớn, là tài sản cá nhân của Tiêu Yến Ninh, vậy mà y chỉ nói dăm ba câu là quyết định quyên góp luôn.

Luật sư và Tiêu Yến Ninh thảo luận chi tiết, sau đó soạn hợp đồng ngay tại chỗ luôn.

Cha mẹ y lộ vẻ khϊếp sợ, những người trẻ tuổi trong phòng cũng không dám tin vào tai mình.

Thấy Tiêu Yến Ninh sắp ký tên đến nơi rồi, trong lòng bọn họ đột nhiên khó chịu. Đối mặt với Tiêu Yến Ninh, bọn họ quả thực là khá xấu hổ, bối rối, thậm chí là cảm thấy không nên gặp mặt. Nhưng một ngọn núi vàng do Tiêu Yến Ninh mang tới, ngọn núi vàng mà bọn họ có thể chạm tay tới lại đang từ từ vuột khỏi tầm mắt bọn họ.

Rõ ràng là thứ mà chỉ cần bọn họ đưa tay ra là có thể chạm tới, giờ đột nhiên lại không còn thuộc về bọn họ nữa. Đã vậy, đó lại còn là một số tiền khổng lồ, sợ là dù có mua vé số cả đời thì cũng không trúng thưởng được nhiều như vậy ấy chứ.

Loại cảm xúc đột ngột này rất khó để diễn tả được bằng lời.

“Sao anh có thể quyên góp hết vậy được.” Cha Tiêu tiến lên, muốn ngăn Tiêu Yến Ninh ký tên.

Vệ sĩ chặn ông ta lại.

Tiêu Yến Ninh bình tĩnh ký tên của mình.

Mẹ y nhìn y, cứ thế mà ngây người ra.

Bà ấy tiến lên một bước rồi dừng lại, mở miệng muốn nói gì đó rồi lại thôi.

So với bà ấy, cha Tiêu hẳn là cảm thấy đôi bên đã trở mặt rồi, ông ta cũng bất chấp luôn: “Anh quyên góp tiền rồi, vậy công ty thì sao? Cũng định quyên góp công ty luôn à?”

“Chuyện của công ty không cần phiền ba quan tâm.” Tiêu Yến Ninh bình thản nói: “Cho dù tôi có định bán, quyên góp hay đóng cửa công ty cũng đều là chuyện của tôi. Trước khi tôi chết, tôi chắc chắn sẽ xử lý nó ổn thỏa.”

“Công ty trị giá hàng trăm triệu, làm sao bán được.” Mẹ y nắm chặt hai tay, nói với giọng khô khốc: “Không dễ bán đâu.”

Khoảnh khắc này, cha và mẹ y lại cùng đứng trên một chiến tuyến rồi.

Tiêu Yến Ninh khẽ mỉm cười, y còn chẳng mấy để tâm đến cái chết, huống chi là công ty. Bị thâu tóm cũng được, mà phá sản cũng chẳng sao, có quan hệ gì đến một người chết đâu cơ chứ.

Vì vậy, y lại nhấn mạnh một lần nữa: “Đó là chuyện của tôi.”

“Anh đừng mơ! Tôi muốn kiện anh, kiện anh ngược đãi cha mẹ, không phụng dưỡng người già.” Cha Tiêu lớn tiếng ồn ào.

Tiêu Nhiên bắt lấy cánh tay ông ta.

Tiêu Yến Ninh không nhìn trò khôi hài trước mặt, y lấy ra hai tấm thẻ từ trong túi: “Hôm nay tôi bảo các người đến đây là muốn nói với các người một chuyện. Trong này có một khoản tiền, là chi phí nuôi tôi từ nhỏ của các người. Đương nhiên, so với những gì các người đã cho tôi thì số tiền trong này chỉ nhiều chứ không ít hơn đâu. Tôi cũng chỉ có thể cho các người được bấy nhiêu đó thôi, những gì tôi không cho, các người cũng đừng mong ngóng nữa.”