Chương 7



Bà ấy không đến thăm Tiêu Yến Ninh là vì bà ấy có nổi khổ riêng của mình.

Cha mẹ đã nhiều năm không gặp nhau cứ thế mà chỉ trích lần nhau trong nhà con trai, cứ như thể chỉ cần tìm ra lỗi lầm của đối phương thì có thể nhận được nhiều di sản của y hơn vậy.

Một cảnh tượng rất thú vị.

Tiêu Yến Ninh từ từ đi xuống lầu.

Nghe thấy tiếng bước chân, những người dưới lầu mới dừng tranh cãi.

Chỉ là, người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết thì không được bình tĩnh như cha mẹ mình, đối với cuộc cãi vã như xé toạc vết thương của cha mẹ, bọn họ lại càng cảm thấy bất an và xấu hổ hơn. Lúc này, đối diện với nhân vật chính trong miệng cha mẹ, cả người bọn họ quả thực chỉ muốn lên tên lửa mà rời khỏi trái đất này thôi.

Tiêu Yến Ninh khẽ mỉm cười, nhã nhặn mà xa cách.

Y giống như một chủ nhà đủ tư cách, rót trà nóng vào cốc dùng một lần cho những vị khách đến chơi nhà.

Tiêu Yến Ninh thì dùng cốc của mình, y ung dung ngồi trên ghế sofa đơn uống trà nóng, vừa uống vừa quan sát những người thân đang đứng trước mặt này.

So với sự co quắp và bất an của nhóm người này, y lại thong thả hơn rất nhiều.

Tay áo của y buông thõng đến khuỷu tay, để lộ đường nét cánh tay lưu sướиɠ.

Tiêu Nhiên lén nhìn Tiêu Yến Ninh. Có lẽ vì đàn ông thường sẽ khá là yêu thích đồng hồ, giày và xe, nên cậu ta chỉ liếc mắt một cái là đã nhìn thấy chiếc đồng hồ phiên bản cổ điển trị giá sáu con số đang đeo trên cổ tay trắng nõn của Tiêu Yến Ninh rồi.

Cậu ta mở miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nhịn xuống, không dám lên tiếng.

Nói thật, cậu ta hơi sợ Tiêu Yến Ninh. Khi bị ánh mắt của Tiêu Yến Ninh lia tới, cảm giác giống như bị một máy quét tinh vi nhất rà qua vậy, có thể quét ra được tất cả những suy nghĩ trong đầu cậu ta.

Cả một nhóm người, nhưng lại không có ai mở miệng để phá vỡ sự yên tĩnh trong căn phòng lúc này. Mọi người đều im lặng.

Tiêu Yến Ninh từ từ uống một ngụm nước nóng. Nếu cha mẹ đã tái hôn và có gia đình mới đều là triệu phú, không có áp lực về tiền bạc trong cuộc sống, thì bọn họ sẽ không bao giờ đứng ở đây, để bản thân rơi vào tình huống khó xử như vậy đâu.

Bọn họ không may mắn được như y, cuộc đời quả nhiên có mắt. Đồng thời, bọn họ cũng rất yêu thương con cái của mình, vì vậy cho dù biết rõ thái độ của y đối với bọn họ đều không ra gì, nhưng bọn họ vẫn đến. Sự khó xử khi gặp mặt có thể đổi lấy một phần tiền bạc kếch xù từ trên trời rơi xuống, một chuyện mà dù nằm mơ cũng có thể cười tỉnh như vậy, ai lại không vui cơ chứ.

Chỉ có thể nói, quan hệ huyết thống thật là kỳ diệu.

Nhưng đối với Tiêu Yến Ninh mà nói, tất cả đều rất chướng mắt.

Giờ khắc này, y đã trở thành cha mẹ y của ngày xưa, mang những suy nghĩ của bọn họ - Tại sao lại xuất hiện cơ chứ, cứ yên lặng không quấy rầy nhau thì không tốt sao?

Năm xưa, là y không hiểu đạo lý. Mà bây giờ, cho dù cha mẹ y có hiểu thì cũng sẽ giả vờ như không hiểu.

Năm xưa y đã làm sai chuyện, phá vỡ sự cân bằng, bây giờ cha mẹ cứ thế mà làm sai tiếp thôi.

Trong sự im lặng đầy lúng túng, Tiêu Nhiên kéo tay cha mình, cậu ta nhỏ giọng nói: “Cha, thời gian không còn sớm nữa, hay là chúng ta về trước đi.”

Em trai cùng mẹ khác cha của Tiêu Yến Ninh là Ôn Sâm, cũng nói: “Mẹ, đi thôi.” Hắn nghĩ - lần sau hắn tuyệt đối sẽ không góp mặt trong những trường hợp thế này đâu.