Chương 2



Tay phải của Tiêu Yến Ninh nắm chặt vô lăng, tay trái thì dùng sức mà ấn vào chỗ đau, dường như đang muốn dùng cách này để đè cơn đau xuống.

Lúc này, trong cổ họng y trào lên một vị ngọt tanh, lại bị y nuốt ngược xuống. Mùi máu tanh tràn ra khoang miệng, nhớp nháp khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

Bởi vì cơn đau dữ dội này mà chỉ trong phút chốc, trên trán và cả người Tiêu Yến Ninh đều đã mồ hôi lạnh đầm đìa.

Đám người đang đứng trước cổng này đều có quan hệ máu mủ với y.

Cha y, mẹ y.

Em trai em gái cùng cha khác mẹ, em trai em gái cùng mẹ khác cha.

Và y là người duy nhất thừa ra.

Y là người mà cha mẹ đều không muốn mang theo khi bọn họ tái hôn.

Năm Tiêu Yến Ninh bảy tuổi, cha mẹ y ly hôn.

Tiêu Yến Ninh nhớ trước khi ly hôn, bọn họ đã cãi nhau rất lâu. Lâu đến nỗi mà trong ký ức của y, cha mẹ đều luôn cãi nhau, những điều ấm áp hiếm hoi trong ký ức cũng đều bị thay thế bằng những trận cãi vã.

Đợi đến khi y trưởng thành, nghĩ lại cảnh tượng lúc đó, mới cảm thấy hai người này ly hôn là một điều vô cùng đúng đắn.

Cha y không có năng lực, cũng không có chí tiến thủ, thế nhưng bản thân ông ta lại tự cao tự đại, thích khoe khoang khoác lác. Rõ ràng là trong túi ông ta chỉ có mỗi một đồng nhưng lại ra vẻ như ta đây có cả vạn đồng. Khi còn trẻ, có lẽ ông ta cũng là một người hào phóng, nhưng sau khi kết hôn rồi có con, áp lực cuộc sống đột nhiên đã khiến sự hào phóng đó giảm xuống. Lúc đầu, ông ta còn có thể duy trì vỏ bọc ân cần săn sóc, nhưng sau này, khi cuộc sống càng ngày càng không như ý, cái vỏ bọc đó cũng dần dần không thể duy trì được nữa.

Có lẽ hai vợ chồng họ cũng đã từng có chút tình cảm với nhau, chỉ là chút tình cảm đó đã biến mất trong vô số trận cãi vã rồi.

Cha y không thể mà cũng không dám trút bỏ những buồn bực trong lòng với bên ngoài, ông ta đã quen mắng chửi để giải tỏa sự bất mãn với cuộc sống ở ngay trong chính ngôi nhà rồi. Cho đến một ngày, ông ta đánh mẹ y.

Tính tình của mẹ y vừa hiền lành lại yếu đuối. Đối mặt với cuộc sống như vậy, bà ấy chỉ biết nhẫn nhịn, nhưng cái tát đó đã đánh tan mọi hy vọng của bà ấy.

Sự thất vọng tích lũy nhiều năm qua đã hoàn toàn bùng nổ vào ngay lúc đó, bà ấy đưa ra yêu cầu ly hôn.

Tiêu Yến Ninh vẫn còn nhớ, trước khi mẹ y quyết định rời đi, bà ấy đã dẫn y đi chơi công viên giải trí một ngày.

Trên đường về nhà, mẹ ôm lấy y mà khóc, cứ thế khóc suốt cả quãng đường, khóc đến nổi hai mắt sưng húp.

Ngày mẹ đi, bầu trời đổ tuyết, cha ném y ra trước xe để mẹ mang đi, nhưng mẹ chỉ ngồi trong xe mà nhìn y khóc.

Xe vòng qua y rồi rời đi. Trong thời tiết gió rét, Tiêu Yến Ninh khóc nghẹn ngào mà đuổi theo đằng sau xe. Y vẫn cứ đuổi mãi đuổi mãi, cho dù đã không còn nhìn thấy chiếc xe đó nữa. Mãi cho đến khi chân y mềm nhũn, chẳng còn chạy nổi mà ngã xuống đất, không thể bò dậy được nữa.

Toàn thân y dán ở trên mặt tuyết, ngũ tạng lục phủ đều bị lạnh đến phát đau.

Khi lớn lên rồi, Tiêu Yến Ninh cũng đã có thể hiểu vì sao khi đó cha mẹ đều không cần mình.

Trên người y chảy máu của cha, mẹ y nhìn thấy y sẽ giống như nhìn thấy những lời nói độc ác và cái tát đã giáng xuống bà ấy năm đó.

Hơn nữa, lúc đó bà ấy ngay cả bản thân còn chẳng nuôi nổi mà phải sống dựa vào người khác, dĩ nhiên là không thể mang theo đứa con phiền phức như y rồi.