Đợi đến khi đứa bé cuối cùng cũng được sinh ra, cất tiếng khóc chào đời, cả người Tần Quý Phi đã ướt đẫm mồ hôi, ngay cả ngón tay cũng lười động đậy.
Nàng được lau rửa sạch sẽ, vẻ mặt nhũ mẫu hớn hở mà bế đứa bé đã được lau sạch và bọc trong chăn gấm đến: "Chúc mừng Quý Phi nương nương, là một tiểu hoàng tử khỏe mạnh."
Tiểu hoàng tử tuy sinh non một tháng nhưng khóc rất to, nhìn có vẻ dễ nuôi lắm.
Nhũ mẫu cẩn thận đặt đứa bé bên cạnh Tần Quý Phi.
Tần Quý Phi nhìn thoáng qua, trong lòng nhất thời tủi thân vô cùng, nước mắt lã chã rơi xuống.
Đứa bé mà nàng tốn bao nhiêu công sức, chịu bao nhiêu đau đớn để sinh ra, vậy mà lại xấu đến cỡ này. Trông chẳng khác gì một con khỉ xấu xí hết á.
Cung nữ thân cận của Tần Quý Phi là Lạc Mi vội vàng tiến lên lau nước mắt cho nàng, những cung nhân và ma ma khác cũng bắt đầu khuyên nhủ Quý Phi phải chú ý sức khỏe.
Nàng vừa sinh xong, khóc nhiều sẽ không tốt cho mắt.
Hơn nữa, Thái hậu, Hoàng hậu và mấy vị phi tần đang đợi ở thiên điện, nghe thấy nàng khóc, không biết bọn họ sẽ nghĩ gì nữa đây.
Tần Quý Phi vừa mệt vừa khó chịu, khóc một hồi rồi ngủ thϊếp đi.
Bên kia, cung nhân đã đi ra báo tin vui cho Thái hậu, Hoàng hậu và những người khác rồi.
Nghe tin Tần Quý Phi vừa thuận lợi sinh hạ một hoàng tử, lúc này Thái hậu mới hoàn toàn yên tâm.
Hoàng hậu và các phi tần khác cũng nói những lời chúc phúc cho mẹ con Quý Phi, Hoàng hậu lại ra lệnh cho người báo tin Quý Phi vưa sinh hạ hoàng tử bình an cho Hoàng đế.
Về phần tiền thưởng của cung nhân Vĩnh Chỉ Cung, thì càng không thể thiếu được.
Trong điện Phụng Thiên, Hoàng đế đang nghe Hàn Lâm tu soạn Lư Văn Dụ giảng giải sử văn. Khi nghe tin Tần Quý Phi thuận lợi sinh con, Hoàng đế sững sờ, sau đó sắc mặt trầm xuống: "Sao lại sinh rồi mới đến báo, Quý Phi có khỏe không?"
Nhận được tin Quý Phi bình an vô sự, trên mặt Hoàng đế mới lộ ra một tia vui vẻ nhàn nhạt.
Lư Văn Dụ: "Chúc mừng Hoàng thượng có thêm hoàng tử."
Hoàng đế mỉm cười nhìn hắn ta một cái, bảo hắn ta lui ra, còn mình thì đi đến Vĩnh Chỉ Cung.
Khi Hoàng đế đến nơi, Hoàng hậu và các vị tần phi đều đang có mặt.
Mọi người hành lễ xong, Hoàng hậu nhỏ giọng nói: "Quý Phi đã sinh nở bình an, sau khi Thái hậu gặp tiểu hoàng tử thì đã hồi cung rồi, nói là muốn bế quan niệm kinh cầu nguyện cho tiểu hoàng tử bình an."
"Thái hậu có lòng." Hoàng đế nói.
Hoàng đế vào thăm Tần Quý Phi. Bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ, trong lư hương đốt trầm hương, trong phòng không có một chút mùi máu tanh nào.
Tần Quý Phi cũng đã tỉnh lại, cũng đã rửa mặt sạch sẽ, nhũ mẫu và những người khác bế tiểu hoàng tử đứng ở một bên.
Hôm nay nhận được tiền thưởng hết đợt này lại đến đợt khác, bọn họ vui mừng khôn xiết.
Hoàng đế an ủi Tần Quý Phi vài câu, sau đó mới nhìn qua đứa bé trong tay nhũ mẫu.
Trước khi đứa nhỏ này ra đời, Hoàng đế đã có sáu nhi tử và bốn nữ nhi rồi, đối với con cái, hắn căn bản cũng không mấy hiếm lạ.
Nhưng vì đây là đứa con do Tần Quý Phi sinh ra, nên lại có chút khác biệt.
Để thể hiện sự coi trọng và yêu thích của mình đối với đứa nhỏ, Hoàng đế bảo nhũ mẫu đưa đứa nhỏ cho hắn.
Tần Quý Phi giật mình, vội vàng ngồi dậy, kích động nói: "Hoàng thượng, vạn vạn không thể..."
Thân phận của Hoàng đế cao quý như vậy, sao có thể tự mình bế con được chứ.
Hơn nữa, dù sao đây cũng là một đứa nhỏ vừa mới sinh, trông lại còn không được đẹp mắt, vạn nhất Hoàng đế bị dọa đến giật mình, run tay làm đứa nhỏ ngã ra đất thì làm sao bây giờ.