Chương 48: Anh Hiển Thần

"Ê, cậu đứng đây nhìn gì vậy?" Giọng của bảo vệ khá to.

Tôi hít sâu một hơi, bước lên bậc thềm dẫn vào khách sạn, nhàn nhạt đáp: "Ở đây."

Lướt qua vai người bảo vệ, tôi bước vào cánh cửa xoay bằng kính.

Hắn không đi theo, còn tôi tiến thẳng đến quầy lễ tân.

"Chào ngài." Nhân viên lễ tân mặc chiếc sơ mi tiêu chuẩn, tóc búi củ hành, nở nụ cười chuyên nghiệp.

"Tôi nhớ ở đây có một căn phòng." Tôi khẽ nói, trong đầu đang cố gắng hồi tưởng.

Một hình ảnh vụn vỡ hiện lên trong trí óc.

Người đàn ông gầy gò, nóng nảy, liên tục đi tới đi lui trong phòng.

Sàn trải thảm màu xám, có ghế sofa, bàn trà, TV, nhưng không có giường. Còn có ba cánh cửa khác.

"Đó là một căn hộ cao cấp. Tôi không nhớ rõ số phòng, nhưng trong phòng trải thảm xám, TV nằm ở phòng khách, ít nhất có hai hoặc ba gian phòng." Tôi nói một cách thân thiện.

Lão Tần đầu đã sửa mệnh quá âm* cho tôi, mà so với mệnh quá âm bình thường còn có một điểm khác biệt.

Ngoài khả năng triệu gọi quỷ, còn là năng lực cảm nhận.

Lấy máu làm môi giới, thông qua vật ký sinh, tôi có thể cảm nhận được tình trạng cụ thể của con quỷ đó.

Tuy nhiên, điều này có tác dụng phụ. Lão Tần đầu từng nhắc tôi, nếu quỷ có oán khí quá nặng, chấp niệm quá sâu, cảm nhận quá nhiều sẽ dẫn đến tinh thần rối loạn. Trừ phi bất đắc dĩ, không được sử dụng, càng không được để người khác biết.

Lý do tôi chỉ cảm nhận được vật ký sinh của Đường Thiên Thiên khi đến gần chính là vì không có phạm vi chính xác. Dù có cảm nhận được cũng vô ích. Nếu không nhờ Ngũ Quỷ đưa tôi đến đây, tôi cũng chẳng thể mò khắp thành phố để tìm một căn phòng trải thảm xám.

Đang miên man suy nghĩ, nhân viên lễ tân lịch sự nói: "Ngài vui lòng đợi một chút."

Cô ấy cúi đầu thao tác trên máy tính. Rất nhanh, cô ấy cho tôi biết rằng căn phòng tôi mô tả là một trong những căn hộ tổng thống đặc biệt của khách sạn, chỉ có hai căn, và cả hai đều đã có người đặt trước.

"Đặt trong mấy ngày? Mỗi phòng ở tầng mấy? Tôi không cần ở hôm nay." Tôi mỉm cười, rút ví, lấy ra một xấp tiền nhỏ, rồi nói tiếp: "Tôi đặt cọc trước, khi nào có phòng trống?"

Đôi mắt của cô nhân viên lễ tân ánh lên vẻ vui mừng. Cô hỏi tôi muốn chọn căn phòng nào, một phòng ở tầng ba, số 3333, phòng còn lại ở tầng năm, số 5555.

"Lấy tầng năm đi." Tôi đặt tiền lên quầy.

"Ngày mai khách sẽ trả phòng, ngài vui lòng cho tôi xin chứng minh thư được không?" Cô lễ tân không hề nhắc đến số tiền, mà nhanh tay cầm xấp tiền bỏ vào máy kiểm đếm. Tiếng máy "sột soạt" vang lên trong trẻo.

"Ngày mai tôi sẽ quay lại. Tôi họ Đường."

"Vâng, thưa ngài Đường."

Quay người lại, tôi hướng về phía thang máy.

Ánh mắt phía sau có chút nghi hoặc, nhưng nhân viên lễ tân không gọi tôi lại.

Sau khi vào thang máy, tôi ấn nút lên tầng ba trước, tay phải đút trong túi, ngón tay mân mê con dao cạo lạnh buốt.

Dùng cách này, chỉ tốn ít tiền mà tránh được rắc rối lớn. Nếu tôi vào thẳng và hỏi về tình hình các phòng, quầy lễ tân chắc chắn sẽ không nói nhiều.

"Đinh", cửa thang máy mở ra. Trên bức tường hành lang có ghi số phòng cùng với mũi tên chỉ hướng.

Tôi rẽ phải, đi về phía cuối hành lang, nơi có phòng 3333.

Đứng lặng lẽ trước cửa phòng, mắt mèo trên cửa tối om, trông như một con mắt đen ngòm đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Tay trái tôi cũng đút vào túi, chạm vào bông hoàng giác lan.

Vẫn là cảm giác lành lạnh nhàn nhạt, không có gì khác thường.

Tôi không gõ cửa, chỉ lặng lẽ xoay người rời đi.

Lần này tôi không vào thang máy nữa mà đi theo hành lang. Đèn tiết kiệm năng lượng có công suất không cao, ánh sáng lờ mờ. Ở góc tường có tấm biển chỉ dẫn màu xanh, trong không khí phảng phất từng sợi khí âm lạnh lẽo. May mà người bình thường không thể thấy thứ này, nếu không, cả khách sạn bị âm khí bao phủ thế này e rằng sẽ dọa người ta chết khϊếp.

Không lâu sau, tôi đứng trước cửa phòng trên tầng năm.

Ngón tay trái chạm vào bông hoàng giác lan, một cơn lạnh thấu xương bất chợt ập đến, cùng với đó là cảm giác run rẩy mãnh liệt.

Tim tôi đập mạnh một cái, lập tức rút tay trái ra, sau đó nhẹ nhàng gõ cửa.

Thịch thịch — âm thanh vang vọng trong hành lang.

"Ai đấy?" Bên trong vọng ra một giọng nói khàn khàn, trầm thấp như giọng vịt đực, mang theo chút nghi hoặc.

Tôi lập tức dùng ngón trỏ tay trái che lên mắt mèo, mấy ngón còn lại tiếp tục gõ cửa, tạo ra âm thanh cạch cạch.

"Đồ ăn của anh đây." Tôi trả lời với giọng trong trẻo.

Bước chân nhẹ nhàng tiến đến gần cửa.