Tháng ba, lễ Thượng Tị*, núi xuân như cười.
*Lễ Thượng Tị: lễ tiết mùng ba tháng ba âm lịch, phong tục tẩy trần bên suối để trừ uế, cầu phúc và thanh khiết thân tâm. Sau cơn mưa, trời quang đãng, nước sông Thanh Khê dâng cao, mây khói lượn lờ, thu hút không ít nam nữ, già trẻ đến tẩy trần, trừ bỏ uế khí.
Trong chốc lát, xe ngựa lộng lẫy, người cười người nói, rượu thịt đầy bàn, người qua lại không ngớt.
Dưới bóng cây bên đường dựng lên một tấm màn lụa xanh, vài quý nữ đương tuổi xuân xinh đẹp đang tụ tập trò chuyện.
Gió nổi lên, một thiếu nữ kêu lên một tiếng, vội vàng đuổi theo chiếc mũ bị gió thổi bay ra bờ sông, nhưng bị quý nữ đứng đầu giữ lại: "Này, muội đừng chạy lung tung, phía trước là địa phận của quân Hổ Uy đấy."
"Tỷ tỷ đừng dọa ta, sao quân Hổ Uy lại ở nơi này?" Nàng ấy nói.
"Lừa muội làm gì? Ta nghe phụ thân nói, Đan Dương Quận Vương bình định phản loạn trở về, binh lính dưới trướng đóng quân cách đây mười dặm, thường xuyên phái người tuần tra dò xét xung quanh, đáng sợ lắm." Quý nữ đứng đầu nói.
"Đan Dương Quận Vương, Tiêu Nhiên?" Nàng ấy ngạc nhiên.
Nghe cái danh hiệu đáng sợ này, mấy nữ tử vừa nãy còn cười nói rôm rả đều im bặt.
"Là người mười ba tuổi theo phụ xuất chinh, mười bốn tuổi dẫn binh liên tiếp chiếm ba thành, mười sáu tuổi gϊếŧ bảy vạn quân địch, đưa quan tài về kinh, mười bảy tuổi gϊếŧ người ban ngày, chém quan viên triều đình ngay trước cổng cung..." Thiếu nữ không còn mũ đội, nuốt nước bọt, "... Tiêu Nhiên?"
Gia tộc Tiêu Nhiên vốn là hậu duệ của hoàng thất suy tàn, đến đời tổ phụ của hắn, từng rơi vào cảnh nghèo khó, phải chăn ngựa cho người ta để sinh sống, thậm chí còn cưới một nữ tù binh dị tộc làm thê.
May mắn thay, tổ phụ hắn sinh ra một người nhi tử có tài, khi Tiên Đế còn là Lang Nha Vương, các hùng bá tranh giành, phụ tử Tiêu Nhiên dựa vào việc ủng hộ Tiên Đế nam chinh bắc phạt lập được công lớn, mới được khôi phục lại tước Vương, trở thành một phần của Hoàng thân quốc thích.
Nhưng Tiêu Nhiên còn hơn cả phụ thân mình.
Danh tiếng hung tợn vang xa, từng là nỗi khϊếp sợ của trẻ con trong Kinh thành.
Với gia đình võ tướng “không thuần huyết thống” lấy chém gϊếŧ làm đường tiến thân ấy, các thế gia đại tộc vừa khinh miệt, vừa kiêng sợ.
Các quý nữ ăn mặc lộng lẫy lấy quạt che miệng, trêu chọc: "Muội muội cẩn thận bị quân nhân thô lỗ bắt đi, đoạt làm tân nương tử đấy!"