Chương 6

Giọng nói của cô mới quyến rũ làm sao, nồng nàn như rượu vang đỏ được hâm nóng, mê hoặc lòng người.

Tạ Tầm Chi liếc nhìn cô. Tất nhiên anh biết đó là đồ của cô, vì nãy giờ anh vẫn luôn quan sát cô.

Một tháng trước, mẹ gửi cho anh ảnh của một cô gái và hỏi ý kiến anh. Anh đã xem nó trong giờ nghỉ giữa buổi họp. Ấn tượng duy nhất lúc đó là cô rất đẹp, ngoài ra không còn gì khác.

Nhưng người thật còn rạng rỡ hơn cả trong tấm ảnh đã qua chỉnh sửa kỹ lưỡng kia. Cô giống như một đóa hoa phú quý, đẹp lộng lẫy như ráng chiều, vẻ đẹp ấy rực rỡ đến mức khiến người ta cảm thấy choáng ngợp. Từng nét mặt, ánh mắt của cô đều toát lên vẻ kiêu kỳ của một tiểu thư được nuông chiều, hờ hững mà ngạo mạn, nhưng tuyệt nhiên không hề đáng ghét.

Đẹp đến nhường này thì đúng là khó lòng mà ghét cho được.

Thế nhưng, chính cô gái xinh đẹp này, dù chỉ còn hai tháng nữa là kết hôn với anh, lại đang tuyên bố yêu đương với người khác, không rảnh để bận tâm chuyện cưới xin, thậm chí còn bảo anh "cút".

Xem ra, cuộc hôn nhân này tám chín phần là hỏng rồi.

Tạ Tầm Chi không nhìn cô thêm nữa, anh đặt thỏi son xuống bàn. Dịch Tư Linh định mở lời cảm ơn thì anh đã quay lưng bước đi, để lại một bóng lưng lạnh lùng, vô cảm.

Dịch Tư Linh bần thần nhìn theo bóng lưng người đàn ông vừa rời khỏi nhà hàng, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác khó chịu. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ bị ai ngó lơ như vậy. Bực mình, cô nhét thỏi son vào túi xách với động tác hơi mạnh tay.

Đúng lúc đó, Dịch Lạc Linh trở về. Dù không chứng kiến từ đầu, nhưng cô em gái đã kịp thấy một anh chàng điển trai nhặt son giúp chị mình. Cô lém lỉnh hỏi: "Anh chàng lúc nãy được đấy chứ, đúng gu của chị luôn."

Dịch Tư Linh giả vờ ngây ngô: "Đẹp trai á? Ý em là người đứng cạnh anh ta hả?"

"Người nhặt son cho chị cơ."

"Ồ..." Dịch Tư Linh kéo dài giọng đầy vẻ lười biếng, thản nhiên nhận xét: "Anh ta ấy à? Bình thường thôi."

Dịch Lạc Linh không buông tha, cố ý trêu chọc: "Không phải vì người ta chẳng thèm mảy may trước nhan sắc của chị, nên chị mới cố tình chê đấy chứ?"

Dịch Tư Linh vốn là người dễ xấu hổ, nghe vậy thì mặt đỏ bừng lên vì bị nói trúng tim đen. Cô phụng phịu: "Em hai, hôm nay em đáng ghét thật đấy, sao lại đứng về phía người ngoài mà bắt nạt chị thế này!"

Thấy chị gái dỗi, Dịch Lạc Linh vội vàng chắp tay quá đầu ra bộ cầu xin tha thứ. Phải mất gần mười phút dỗ dành, cộng thêm lời hứa sẽ tặng viên hồng ngọc Huyết Bồ Câu tinh khiết – món đồ mà Dịch Tư Linh từng tiếc hùi hụi vì hụt mất trong phiên đấu giá của Christie"s – cô em gái mới có thể làm "bà cô" khó chiều này nguôi giận.

*(Hồng ngọc Huyết Bồ Câu là loại Ruby thượng hạng có màu đỏ đậm như máu chim bồ câu. Để có được 1 carat đá này, người ta phải sàng lọc từ 400.000 tấn quặng thô.)*

Dùng bữa xong, hai chị em mỗi người một ngả. Người thì đến trụ sở tập đoàn xử lý công việc, người thì về khách sạn "điểm danh".

Nhà họ Dịch có cơ ngơi đồ sộ trải dài từ bất động sản, hàng hải cho đến vàng bạc đá quý và khách sạn. Trong đó, Tinh Đỉnh là khách sạn cao cấp đầu tiên do chính tay ông Dịch Khôn Sơn gây dựng, mang ý nghĩa tinh thần cực kỳ lớn. Năm Dịch Tư Linh tròn 18 tuổi, ông đã tặng lại nó cho cô làm quà trưởng thành. Trong khi các tiểu thư khác thường nhận được trang sức, xe sang hay đồng hồ hiệu, thì món quà của Dịch Tư Linh lại là một khách sạn trị giá hàng tỷ đô. Sự kiện này từng khiến cô nổi đình nổi đám trong giới thượng lưu, nhưng điều khiến người ta ghen tị nhất không chỉ là khối tài sản đó.

Dịch Khôn Sơn là một tỷ phú "lạ đời". Ông không có con trai, cũng chẳng thói trăng hoa hay có con riêng bên ngoài. Ông chỉ có bốn cô con gái và coi mỗi người như báu vật trên tay.