Sự việc diễn ra ngoài dự tính của Tạ Minh Tuệ. Lần này cô cùng anh cả tới Hong Kong vừa để giải quyết công việc, vừa lo chuyện cưới xin. Trong lịch trình dày đặc, họ chỉ tranh thủ được buổi trưa nay để gặp cô Dịch một lần. Gặp thì đã gặp, nhưng tình hình lại chệch hướng hoàn toàn...
Cô Dịch quả thực rất xinh đẹp và kiêu kỳ, bộ đồ trên người trị giá cả chục triệu. Có điều, cách nói chuyện không chút nể nang kia khiến Tạ Minh Tuệ băn khoăn, không biết cô ta đang muốn dằn mặt anh cả hay nhà họ Tạ đây.
Cô càng nghĩ càng không hiểu nổi quyết định của mẹ mình. Chọn lựa bao nhiêu năm, cuối cùng lại chọn cô Dịch.
Cô Dịch không phải kiểu phụ nữ hiền thục, giỏi quán xuyến gia đình. Cô ấy giống như một đóa hoa rực rỡ nhưng đỏng đảnh, khó chiều. Anh cả lại là người cực kỳ nghiêm túc, làm sao có thể hòa hợp với một đóa hoa như thế?
Tạ Minh Tuệ thầm thở dài.
Bữa ăn chẳng mấy vui vẻ cuối cùng cũng kết thúc nhanh chóng. Tạ Tầm Chi bảo chú Mai đi thanh toán, còn Tạ Minh Tuệ kéo Tạ Tri Khởi lại, nhỏ giọng nhắc cậu phải biết kiềm chế kẻo lại bị mắng.
...
Dịch Tư Linh cũng chẳng ăn uống được gì, cốc kem trước mặt bị cô dùng nĩa chọc cho nát bấy.
"Son môi lem rồi kìa, công chúa." Dịch Lạc Linh tha thiết khẩn cầu chị mình đừng suy nghĩ vẩn vơ nữa, chuyện đã tệ lắm rồi.
Dịch Tư Linh lập tức lấy gương lược trong túi ra: "Cũng may là gã tồi đó ở gần nhà chúng ta, thôi thì cũng tạm." Cô vặn thỏi son, chăm chú nhìn gương mặt xinh đẹp của mình trong gương: "Sau này có cãi nhau, chị cũng có thể về nhà ngoại bất cứ lúc nào."
Biệt thự nhà họ Dịch nằm ở số 28 vịnh Nước Cạn, còn nhà họ Trịnh chỉ cách đó 200 mét, ở số 29.
Dịch Lạc Linh cười dỗ dành: "Chị chẳng cần phải ra mặt tranh cãi đâu, cứ để em út lo là đủ rồi."
Dịch Tư Linh nở nụ cười yếu ớt.
Nồi nước dùng Tom Yum vẫn còn bốc khói, bữa tiệc đã đến lúc tàn. Dịch Lạc Linh đi vệ sinh, còn Dịch Tư Linh tiếp tục ngồi thẫn thờ. Đầu ngón tay trắng muốt của cô xoay thỏi son như xoay bút, một thói quen từ thời đi học.
Cô phải tìm cách diễn cho trót vở kịch này. Chỉ tung tin giả thôi là chưa đủ, hay là thuê một anh bạn trai giả nhỉ? Hoặc là...
Vì mải phân tâm, cô lỡ tay để thỏi son rơi xuống sàn gạch màu xanh sẫm rồi lăn đi xa.
Dịch Tư Linh khép ngón tay lại, bĩu môi ngồi im.
Cô đang dỗi với cả thỏi son nên chẳng buồn nhặt, cứ thế trơ mắt nhìn cho đến khi thỏi son vỏ vàng dừng lại ngay trước một đôi giày da nam.
Đó là một đôi Oxford bóng loáng, đóng thủ công theo phong cách Anh quốc, sạch sẽ không chút bụi trần. Phía trên là ống quần tây phẳng phiu, chất vải cao cấp. Dịch Tư Linh chớp mắt, vô thức nhìn lên trên.
Tạ Tầm Chi dừng bước, cúi xuống nhặt thỏi son đang cản đường. Khi anh đứng thẳng người dậy, ánh mắt hai người chạm nhau.
Bất ngờ đối diện với một người đàn ông xa lạ, Dịch Tư Linh thoáng giật mình. Trong ánh mắt cô có chút lúng túng, nhưng phần nhiều là sự ngỡ ngàng trước vẻ ngoài điển trai của anh.
Trong thế giới của cô, hiếm khi thấy ai có khí chất như người này.
Người đàn ông cao ráo, tuấn tú, mang một uy quyền mạnh mẽ nhưng phong thái lại vô cùng ôn hòa, điềm tĩnh. Ở anh toát lên vẻ trang nghiêm, cao quý khiến người ta không dám tùy tiện làm càn.
Đi phía sau anh là một chàng trai trẻ đeo kính râm vẻ kiêu ngạo và một phụ nữ mang phong cách thanh lịch. Khi anh dừng lại, hai người kia cũng dừng theo, bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt.
Người đàn ông bước tới. Dù ánh mắt anh lịch sự và chừng mực, nhưng vẫn sâu thăm thẳm như một vực thẳm không đáy, tạo nên một áp lực vô hình cực kỳ nặng nề.
Anh đứng ngay trước mặt Dịch Tư Linh.
Dịch Tư Linh khẽ nắm tay lại, tim bỗng đập nhanh một nhịp. Cô giả vờ bình thản mỉm cười, chỉ vào thỏi son trong tay anh: "Thưa anh, đó là đồ của tôi."