Tạ Tầm Chi nhíu mày, chẳng hiểu sao cô gái này lại đột nhiên nổi trận lôi đình.
Dịch Hân Linh đợi hơn một tiếng mà chẳng thấy tin tức gì của chị gái nên không yên tâm, bèn quyết định đến khách sạn Vân Hề. Vì tay lái yếu nên cô chỉ dám chạy xe địa hình, còn chiếc Ferrari của chị làm cô lúng túng. Cộng thêm trời mưa, cô đành phải bắt taxi.
Đến khách sạn, cô ngồi đợi ở sảnh nửa tiếng mới thấy Dịch Tư Linh xuất hiện.
Đi bên cạnh chị cô là một người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, giày da bóng loáng, trông cực kỳ lịch lãm. Một bên là mỹ nhân mặt lạnh, một bên là quý ông điềm đạm, phong thái ung dung.
Dịch Hân Linh vội đứng dậy vẫy tay: "Công chúa! Em ở đây!"
Dịch Tư Linh bước nhanh hơn, bỏ xa Tạ Tầm Chi phía sau nên không nghe thấy tiếng cười khẽ của anh.
"Công chúa à?" Tạ Tầm Chi lặng lẽ nhẩm lại từ đó, ánh mắt thêm phần sâu thẳm.
Dịch Hân Linh xoa xoa cánh tay trần của chị mình, hỏi: "Chị có lạnh không? Đã bảo rồi, vì đẹp mà chẳng màng sức khỏe gì cả."
Đêm nay trời rất lạnh, lại thêm mưa gió bão bùng, cái lạnh như thấm vào xương tủy. Dịch Hân Linh mặc ít nên cũng đang run cầm cập.
Dịch Tư Linh bướng bỉnh ưỡn ngực, răng hơi đánh vào nhau nhưng vẫn cứng miệng: "Không lạnh."
Vừa ở trong phòng trà ấm áp xong, ra đến thang máy cô mới thấy lạnh thấu người.
Tạ Tầm Chi bước tới, vừa hay nghe thấy hai chữ "không lạnh". Anh thản nhiên liếc nhìn làn da trần đang nổi lớp da gà mỏng của cô, nói: "Tôi đã chuẩn bị xe, để tôi đưa hai cô về."
"Không cần, em gái tôi có xe đến đón rồi." Dịch Tư Linh nhìn cô em đang ngơ ngác: "Xe đâu?"
Dịch Hân Linh đang mải ngắm trai đẹp, bị hỏi bất ngờ thì ngượng ngùng đáp nhỏ: "Em đi taxi đến. Chiếc Ferrari của chị em không dám lái."
Dịch Tư Linh lườm em gái một cái. Đúng là chẳng được việc gì, lái xe cũng không xong!
Dịch Hân Linh giả vờ không thấy, ánh mắt trở nên đầy ẩn ý: "Chị ơi, đây là ai thế?"
"Tạ Tầm Chi." Dịch Tư Linh đáp nhạt nhẽo.
Tạ Tầm Chi lịch sự chào hỏi: "Chào cô, tôi là Tạ Tầm Chi, là bạn của chị cô..." Anh khẽ khựng lại một chút khi dùng từ "bạn".
Dịch Hân Linh trợn tròn mắt. Nghe chị cô kể, cô cứ tưởng Tạ Tầm Chi là ông chú già nua xấu xí nào đó, ai ngờ anh lại hào hoa, nhã nhặn và khí chất ngời ngời thế này. Uổng công cô lo lắng suốt cả quãng đường! Ba mẹ đúng là có mắt nhìn người, anh chàng này trông đáng tin hơn hẳn gã người yêu cũ của chị cô.
Dịch Hân Linh cười hì hì, vẫy tay: "Chào anh rể! Em là con gái thứ ba nhà họ Dịch, anh cứ gọi em là Faye là được."
Dịch Tư Linh không ngờ em mình lại "lật mặt" nhanh thế, vội vàng véo cô một cái: "Nói năng lung tung cái gì đấy!"
Dịch Hân Linh xuýt xoa kêu đau, không dám nói bậy nữa.
Tạ Tầm Chi vẫn giữ vẻ điềm đạm, không thừa nhận cũng chẳng phản bác, chỉ mỉm cười: "Rất vui được gặp cô ba."
"Em tôi còn trẻ con, anh đừng để ý lời nó nói." Dịch Tư Linh xấu hổ không dám ngẩng đầu nhìn anh.
"Không sao đâu." Tạ Tầm Chi nhận ra gò má cô lại ửng hồng. Cô gái này rất hay đỏ mặt, có lẽ vì được cưng chiều quá nên da mặt mỏng. Chẳng biết giữa hai chị em, ai mới thực sự là trẻ con.
Tạ Tầm Chi khéo léo chuyển chủ đề: "Nếu không có xe thì để tôi đưa hai cô về. Trời mưa thế này lại là cuối tuần, bắt taxi khó lắm."
Dịch Tư Linh còn đang định làm kiêu thì đã bị em gái kéo đi: "Thôi mà chị, có xe riêng không đi lại muốn đứng đây dầm mưa à? Bộ đồ hiệu này, rồi giày da cừu, túi xách của chị nữa, hỏng hết bây giờ."
Thế là Dịch Tư Linh bị đẩy đi, miệng vẫn lẩm bẩm: "Hỏng thì mua cái mới..."
"Thế chị không sợ mưa làm lem lớp trang điểm, bị người ta chụp ảnh dìm hàng à?"
"..."
"Em đúng là đồ phản bội..."
"Em thấy anh này đẹp trai hơn hẳn anh họ Trịnh kia mà."
"Suỵt! Anh ấy đang đi ngay sau đấy, nghe thấy bây giờ!"