Anh nói như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.
Dịch Tư Linh nuốt khan, đôi môi hơi bĩu ra. Cô không thích bị đối xử như trẻ con, anh có lớn hơn cô bao nhiêu đâu mà cứ ra vẻ bao dung như thế.
Cô liếc anh một cái: "Anh muốn hủy thì cứ hủy đi. Dù sao tôi cũng không có bạn trai, ai mà biết được có phải chính anh có bạn gái rồi muốn hủy hôn nên đổ lỗi cho tôi không."
Chuyện hai gia đình đã định ước mà hủy hôn đâu phải chuyện đùa.
Tạ Tầm Chi đáp: "Tôi không có bạn gái."
"Ai mà tin được, anh còn nói anh đến Hồng Kông không phải để thăm dò tôi cơ mà."
Tạ Tầm Chi không tranh luận thêm. Anh biết rõ cô là người không thèm nghe lý lẽ, cứ cãi vã thế này thì đến sáng cũng chưa xong.
Căn phòng rơi vào im lặng. Tạ Tầm Chi vén chăn ngồi dậy. Vốn dĩ chỉ giả vờ ngủ nên anh vẫn mặc nguyên bộ âu phục dự tiệc, áo sơ mi, quần tây, ngay cả áo gilet cũng chưa cởi. Cổ áo và cổ tay áo mở hờ, quần áo hơi nhăn nhưng vẫn toát lên vẻ gọn gàng xen lẫn chút lười biếng.
Anh xỏ giày rồi bật đèn chính lên.
Dịch Tư Linh vẫn còn đang ấm ức, chưa kịp thích nghi với ánh sáng bất ngờ. Cô liếc nhìn thì thấy anh đang kéo tay áo sơ mi xuống, che đi cánh tay thon dài rắn chắc. Anh cúi người nhặt đôi khuy măng sét kim cương trên tủ đầu giường, từ tốn cài lại cổ tay áo kiểu Pháp. Động tác chậm rãi mà đẹp mắt. Tiếp đó, anh cài lại nút cổ áo, che kín phần hầu kết.
Anh lại trở về vẻ chỉnh tề, đạo mạo thường ngày.
Dịch Tư Linh nhếch môi, thầm nghĩ anh này nghiêm túc quá mức. Ngay cả lúc riêng tư cũng phải tươm tất như vậy, chẳng biết là muốn diễn cho ai xem. Thảo nào ba cô lại quý anh đến thế, vì ba luôn mong cô cũng có thể sống nề nếp như vậy.
Tạ Tầm Chi chỉnh đốn trang phục xong, cúi người nhặt nhành hoa quế rơi trên giường đưa cho cô: "Cô Dịch, đồ của cô này." Đây chính là nhành hoa lúc nãy đã cọ vào mặt anh.
Những ngón tay xương xẩu của anh dường như còn vương lại hương thơm của hoa quế.
Dịch Tư Linh không muốn nhận: "Hoa hái ở chỗ anh mà."
Tạ Tầm Chi không nói thêm, tiện tay cắm nhành hoa vào bình sứ xanh lam trên bàn. Nhành quế nằm trong bình gốm trông thật trang nhã, hệt như cốt cách của anh vậy.
Dịch Tư Linh nhìn chằm chằm một lúc, thầm nghĩ nếu cắm một bông hồng Pink Floyd vào đây thì liệu có đẹp không nhỉ. Chắc là không, trông sẽ chẳng hợp chút nào.
Tạ Tầm Chi khẽ ho một tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: "Cô Dịch, về chuyện này chúng ta cần trao đổi thêm. Mời cô sang phòng trà nói chuyện được không?"
Hiện tại quan hệ của hai người vẫn chưa rõ ràng, nam nữ ở chung phòng ngủ là điều không hay.
Dịch Tư Linh sững người. Thấy cô không nhúc nhích, Tạ Tầm Chi dừng bước ở cửa rồi quay lại nhìn cô.
Ánh mắt anh vẫn bình thản, dịu dàng: "Cô Dịch?"
Lòng Dịch Tư Linh dâng lên một cảm xúc phức tạp. Anh càng lịch sự, cô lại càng thấy bực bội. Chẳng rõ là bực vì điều gì, có lẽ vì từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên cô chủ động mà lại thất bại thảm hại. Thật mất mặt!
Anh không muốn ở riêng với cô dù chỉ một phút, thà giả vờ ngủ còn hơn tiếp chuyện cô. Anh còn tính chuyện hủy hôn, hoàn toàn không có ý định cưới cô, lại còn nhân danh "thành toàn" cho cô nữa chứ.
Vẻ đẹp kiêu sa mà hàng ngàn người đàn ông tôn thờ lại hoàn toàn vô tác dụng trước anh. Bây giờ cô tin thật rồi, Tạ Tầm Chi đúng là khác hẳn những người đàn ông khác.
Người ta có mắt để nhìn cái đẹp, còn Tạ Tầm Chi thì không. Đó chính là sự khác biệt lớn nhất!
Tạ Tầm Chi lại trầm giọng gọi: "Cô Dịch."
Dịch Tư Linh bất ngờ lườm anh một cái sắc lẹm, khoanh tay trước ngực rồi sải bước kiêu hãnh trên đôi giày cao gót. Gương mặt trang điểm tinh tế của cô lạnh lùng như băng, lướt qua anh mà không thèm nói một lời.