Rõ ràng đang nói chuyện của cô, vậy mà cô có thể "bẻ lái" sang lỗi của anh rồi bắt anh dỗ dành. Anh hỏi: "Vậy phải làm thế nào cô mới chịu đây?"
"Tôi đồng ý hủy hôn với cô Dịch Tư Linh, như vậy đã được chưa?" Anh bình thản nói, đôi mắt đen sâu thẳm không lộ chút cảm xúc.
Dịch Tư Linh sững sờ, không tin nổi vào tai mình. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, hồi lâu sau mới phản ứng lại: "... Anh nói cái gì?"
"Tôi muốn thành toàn cho cô Dịch và bạn trai cô, không tốt sao?" Anh liếc nhìn cô, giọng điệu càng thêm điềm tĩnh.
Dịch Tư Linh hiểu rồi. Anh muốn hủy hôn.
Người đàn ông này muốn hủy hôn với cô! Không thể tin được trên đời lại có người đàn ông không muốn kết hôn với cô.
"Không được!" Cô từ chối ngay lập tức.
Lần đầu tiên trong đời Dịch Tư Linh tức giận đến thế. Sự bối rối ban nãy chỉ là hờn mát, còn bây giờ cô giận đến mức ngón tay run lên, đôi mắt quyến rũ lườm anh cháy mặt.
"Tôi vốn dĩ không có bạn trai, anh thành toàn cái gì mà thành toàn? Hay là anh định đến nhà tôi đề nghị hủy hôn? Đừng có mơ!" Cô thở hổn hển: "Hơn nữa, lời tôi nói hôm đó chỉ là cái cớ để từ chối thôi. Nếu ai sai phục vụ đến mời mà tôi cũng đi, thì tôi thành cái gì?"
Cô không muốn lấy chồng xa, nhưng bị đàn ông chủ động hủy hôn thì càng không thể chấp nhận được.
Cô không chịu nổi sự nhục nhã này, và nhà họ Dịch lại càng không.
Nhìn bộ dạng vừa giận vừa uất ức như sắp làm loạn của cô, Tạ Tầm Chi nhất thời không biết nói gì, trong đầu chỉ đọng lại câu: "Tôi vốn dĩ không có bạn trai."
Chẳng hiểu sao, anh lại có cảm giác kỳ lạ, như thể một góc khuất nào đó trong lòng vừa được trút bỏ gánh nặng.
Thấy anh im lặng, Dịch Tư Linh siết chặt nắm tay: "Anh không tin lời tôi nói à?"
Tạ Tầm Chi mỉm cười: "Tôi tin. Nhưng theo tôi được biết, cô Dịch vốn không hài lòng với cuộc hôn nhân này."
Dịch Tư Linh hừ một tiếng, vẻ uất ức hiện rõ: "Tôi không hài lòng, nhưng anh cũng không được phép hủy hôn với tôi."
Tạ Tầm Chi: "..."
"Tôi tôn trọng lựa chọn của cô. Nếu cô Dịch muốn hủy hôn, tôi sẽ phối hợp. Ra ngoài tôi sẽ nhận là do cô không ưng ý nên chủ động đề nghị, cô không cần lo chuyện thể diện, mọi việc cứ để tôi lo."
Lời nói này cực kỳ kiên nhẫn và chu đáo, ai nghe cũng phải khen anh phong độ, biết nghĩ cho người khác.
Nhưng Dịch Tư Linh không hề thấy vậy, cô chỉ thấy tủi thân: "Nhưng anh là người chủ động nhắc tới chuyện hủy hôn, thế là tôi đã mất mặt trước anh rồi!"
"?"
"Sao anh có thể đề cập chuyện đó chứ? Nếu có nói thì phải là tôi nói trước, rồi anh tỏ ra không đồng ý. Tôi sẽ đe dọa anh vài câu, khiến anh không thể không phục tùng... phải như thế mới đúng... Sao bây giờ lại thành ra anh không muốn tôi nữa..."
Nói đến cuối, cô gần như lẩm bẩm một mình. Đôi mắt sáng ngời buồn bã cụp xuống, trông cứ như bị anh bắt nạt.
"..."
Tạ Tầm Chi cuối cùng cũng hiểu được cái logic bướng bỉnh của cô tiểu thư này. Cô có quyền không muốn lấy anh, nhưng anh bắt buộc phải khao khát cô. Anh phải dỗ dành, nhường nhịn, rồi bị cô ép buộc phải chấp nhận hủy hôn, thậm chí còn phải tỏ ra đau khổ vì bị cô bỏ rơi mới đúng quy trình.
Sự kiêu ngạo của cô không cho phép bất kỳ người đàn ông nào được quyền khước từ. Cô thích cảm giác được mọi người sùng bái, vây quanh.
Đây là lần đầu tiên Tạ Tầm Chi gặp một người phụ nữ có tính cách như vậy. Anh thấy vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, nhưng vẫn phải lên tiếng an ủi. Nếu không, cô sẽ cứ giữ khư khư chuyện này rồi lải nhải bên tai anh cả đêm mất.
"Được rồi, tôi không muốn hủy hôn nữa, cô Dịch." Giọng Tạ Tầm Chi ấm áp, pha chút ý nhường nhịn: "Chỉ là tôi tưởng cô đã có bạn trai nên mới dùng hạ sách đó. Thật lòng tôi rất muốn kết hôn với cô."