Chương 42

Tạ Tầm Chi nhìn chằm chằm vào cô, gặng hỏi: "Cô định làm gì?"

"Tôi..." Dịch Tư Linh ấp úng. Không hiểu sao, thái độ lạnh lùng không bị nhan sắc của mình làm lay chuyển của anh lại khiến cô cảm thấy sợ hãi và xấu hổ lạ thường.

Chưa kể, bản thân anh đã mang một khí thế áp đảo người khác.

"Tôi chỉ định..."

"Chỉ định gì?" Anh ép sát.

"..."

Dưới ánh đèn mờ, đôi mắt anh vằn lên những tia máu nhỏ, nhìn cô không chớp mắt. Chẳng rõ anh có đang giận hay không, vì giọng nói vẫn rất điềm tĩnh: "Cô Dịch, cô đã bao giờ nghe đến tội "xúi giục phạm tội" chưa?"

Hai má Dịch Tư Linh nóng bừng, cô lí nhí: "Chưa nghe bao giờ..."

Thực chất, cô đúng là đang xúi giục anh phạm tội.

Cô muốn quyến rũ anh, đợi anh sập bẫy rồi sẽ quay lại mỉa mai anh là kẻ đạo đức giả.

"Tôi không rảnh đến mức đó... anh đừng có nói bừa." Cô bối rối, không dám ngẩng đầu nhìn anh, chỉ cố gắng rút tay ra: "Anh thả tôi ra. Mau thả ra!"

Tạ Tầm Chi vẫn giữ nguyên tư thế.

Dịch Tư Linh vừa thẹn vừa giận: "Anh không thả đúng không? Được thôi! Thả ra, thả ra, thả ra, thả ra..."

Cuối cùng anh cũng buông tay.

Tạ Tầm Chi thực sự không chịu nổi giọng điệu nũng nịu của cô, nó khiến anh sởn cả gai ốc. Anh chậm rãi thở hắt ra để xua đi hơi rượu còn sót lại, cố gắng lấy lại vẻ bình thản thường ngày.

Anh nhắm mắt tĩnh tâm một lát, khi mở mắt ra đã tỉnh táo được bảy phần. Chuyện cô "xúi giục phạm tội" anh có thể bỏ qua, nhưng chuyện khác thì không.

Nhìn người phụ nữ trước mặt đang vừa xoa tay vừa nhăn mặt, anh bình thản nói: "Cô Dịch, đêm hôm khuya khoắt cô tự tiện vào phòng tôi, thậm chí còn ngồi trên giường của tôi. Cô không sợ anh bạn trai đang nồng thắm kia của mình sẽ thấy không vui sao?"

“…?”

Ai không vui?

Dịch Tư Linh ngẩn người nhìn Tạ Tầm Chi trân trân, gò má cô nóng bừng lên. Suốt 24 năm cuộc đời, cô chưa bao giờ thấy bối rối đến thế, đầu óc gần như đình trệ.

Chẳng lẽ cô có anh bạn trai nào đang mặn nồng mà cô không biết? Lại còn không vui là sao?

Một mảnh ký ức mờ nhạt chợt lóe lên trong đầu cô.

Hôm ấy, người phục vụ cúi đầu nói có một người họ Tạ muốn mời cô vào phòng riêng nói chuyện. Lúc đó tâm trạng cô đang cực kỳ tệ, chỉ muốn tìm chỗ xả giận, thế là anh chàng họ Tạ xui xẻo kia trở thành đối tượng trút giận của cô.

[Cô: "Đi nói với anh Tạ kia là tôi đang đắm chìm trong men tình nồng cháy, chẳng có tâm hơi đâu mà tiếp chuyện đàn ông lạ. Bảo anh ta tìm góc nào mát mẻ mà ngồi."]

Đầu óc Dịch Tư Linh trống rỗng. Cô chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt một hồi lâu, cuối cùng cũng chắp nối được những chi tiết rời rạc thành một câu chuyện hoàn chỉnh.

Cô thốt lên: "... Anh... chính là anh Tạ đó à?"

Tạ Tầm Chi không đáp, coi như ngầm thừa nhận.

Dịch Tư Linh hít một hơi sâu. Khi đã nắm bắt được trọng điểm, sự xấu hổ và bối rối ban nãy phút chốc tan biến.

Cô lấy lại vẻ tự tin, giọng nói cũng cao hơn hẳn: "Hay lắm anh Tạ ạ. Anh bảo đến Hồng Kông không phải để thăm dò tôi, rõ ràng là nói dối, đúng là đồ lừa đảo! Lại còn đòi gọi tôi vào phòng riêng trước mặt bao nhiêu người... Anh có biết làm thế khiến tôi rất mất mặt không!"

Tạ Tầm Chi cảm thấy ngay cả lúc cãi nhau, giọng cô vẫn quá đỗi nũng nịu. Anh không chống đỡ nổi, đành lên tiếng xin lỗi.

Hôm đó tình thế đặc biệt, anh thực sự không tìm được cách nào tốt hơn nên mới mời cô vào phòng nói chuyện. Còn việc khiến cô mất mặt ở đâu thì anh vẫn chưa rõ lắm. Nhưng thôi, không rõ cũng chẳng sao, quan trọng là phải dỗ dành cô cái đã.

Cái tính cách này của cô, dường như lúc nào cũng có thể nhào tới cắn anh một miếng được.

Dịch Tư Linh quay mặt đi, tiếp tục hờn dỗi: "Xin lỗi mà có tác dụng à?"

Tạ Tầm Chi bất lực.