Đến nơi, cô cúi người nghịch chiếc lư hương tinh xảo bằng pha lê. Làn khói mỏng bị xáo trộn theo từng cử động của cô. Cô không hề hay biết rằng, ngay khi cô tiến lại gần, hơi thở của người đàn ông trên giường cũng bắt đầu trở nên dồn dập.
Tạ Tầm Chi không biết cô định làm gì, chỉ cảm nhận được cô đang ở rất gần. Hương thơm nồng nàn từ cơ thể cô nhanh chóng lấn át mùi trầm hương cổ điển, tràn ngập không gian như thủy triều dâng. Dù vậy, anh vẫn phải tiếp tục giả vờ ngủ.
Dịch Tư Linh chơi đùa với lư hương một lát rồi nhìn người đàn ông bằng ánh mắt thờ ơ.
Anh ta chắc phải cao gần một mét chín. Nếu không, tại sao khi cô đi giày cao gót mà vẫn phải ngước nhìn mỗi khi đối mặt? Bây giờ anh nằm đó, cô mới có dịp nhìn xuống từ trên cao.
Trong bữa tiệc, ai nấy đều chỉn chu như những con búp bê đeo mặt nạ, giờ đây khi rũ bỏ lớp vỏ bọc, trông anh vẫn chẳng khác là bao, vẫn giữ nguyên khí chất thanh tao, lịch lãm ngay cả khi đang ngủ.
Tư thế ngủ cũng quy củ đến lạ.
Thông thường, ngủ là lúc con người ta thoải mái nhất, nhưng anh lại nằm rất ngay ngắn, bốn góc chăn được kéo phẳng phiu, vuông vức.
"Đúng là vô vị."
"Nhưng mà đẹp trai thật." Cô nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đẹp hơn hẳn cái gã họ Trịnh kia."
Mí mắt Tạ Tầm Chi khẽ giật. Họ Trịnh là ai?
Công bằng mà nói, Trịnh Khải Quân cũng là một mỹ nam với vẻ ngoài đào hoa, phong trần đúng chất đàn ông Hồng Kông. Nếu không, một người yêu cái đẹp như Dịch Tư Linh đã chẳng bị anh ta thu hút. Nhưng Tạ Tầm Chi lại ở một đẳng cấp khác. Anh mang vẻ đẹp hoàn mỹ, cao quý và sâu sắc, như viên ngọc quý tỏa sáng khiến người ta không thể rời mắt, cũng không thể bị lấn át.
Cô có thể dễ dàng mắng nhiếc Trịnh Khải Quân là đồ tồi, nhưng đứng trước Tạ Tầm Chi... những lời đó dường như chẳng thể thốt ra.
Dịch Tư Linh lại tiến sát hơn, nhìn kỹ sống mũi cao thẳng của anh, thầm cảm thán người đàn ông này đẹp đến mức siêu thực.
Cô tự cười nhạo chính mình vì bỗng nhiên lại bị một "ông chú" làm cho mê mẩn.
Tiếng cười khẽ khàng, nũng nịu như hơi thở của mèo con lướt qua tai, khiến lòng người ngứa ngáy. Tạ Tầm Chi cảm thấy l*иg ngực mình như nghẹt thở, hơi nóng từ hương thơm của cô khiến máu trong người anh sôi sục.
Anh kiên nhẫn chờ cô nhìn chán rồi rời đi. Nhưng người phụ nữ này vốn dĩ chẳng điềm đạm như vẻ ngoài, cô càng lúc càng lấn tới, một lọn tóc dài buông xuống quẹt nhẹ qua cằm anh.
Tạ Tầm Chi siết chặt nắm tay.
Ngay sau đó, hương hoa quế đậm đặc ập đến ngay mũi. Những cánh hoa nhỏ mềm mại bắt đầu lướt nhẹ trên mặt anh.
Dịch Tư Linh dùng cành hoa quế trêu chọc mũi anh: "Anh cũng giỏi thật đấy, dám lờ tôi đi, bụng dạ toàn mưu mô, lại còn bày đặt dùng chiêu lạt mềm buộc chặt để gây sự chú ý với tôi nữa chứ..."
"Cái đồ cáo già xảo quyệt. Có giỏi thì tỉnh lại đi, xem anh còn giả vờ được đến bao giờ."
Cô thì thầm, tay rung nhẹ cành hoa khiến một bông quế nhỏ rơi trúng mí mắt anh.
Toàn thân Tạ Tầm Chi căng cứng như sắp bùng nổ, không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh bất thình lình mở mắt, cánh tay vươn ra khỏi chăn, chộp lấy cổ tay mảnh mai của Dịch Tư Linh.
Sức mạnh đột ngột như mũi tên rời cung khiến cô không kịp phản ứng.
Dịch Tư Linh giật bắn mình, hét lên thất thanh: "Có ai không!"
Tạ Tầm Chi ngồi bật dậy, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô xoáy sâu như muốn nuốt chửng. Anh trầm giọng: "Cô Dịch. Cô tự ý xông vào phòng ngủ của tôi, nếu cần gọi người thì phải là tôi gọi mới đúng chứ."
"..."
Đầu óc Dịch Tư Linh trống rỗng, cổ tay bị anh siết chặt không thể nhúc nhích, cành hoa quế trên tay cũng rơi xuống.
Lòng bàn tay anh hơi thô ráp, nóng rực. Sự kí©h thí©ɧ từ hơi men rượu whisky quyện cùng hành động bộc phát của cô khiến anh nắm tay cô rất chặt, ngón cái ấn mạnh vào mạch đập ở cổ tay.