Phía sau ghế sofa là bức bình phong sáu tấm khảm sơn mài bề thế. Trên kệ trang trí bày biện đủ loại bình sứ, tách trà, lư hương, nhưng trong mắt cô, chúng trông thật tẻ nhạt và thiếu tính thẩm mỹ.
Không gian tràn ngập sắc xanh của cây cảnh nhưng lại thiếu vắng hoa tươi, đặc biệt là loài hoa hồng Pink Floyd mà cô yêu thích nhất. Thay vào đó là những loại cây trang nhã như lan hồ điệp, trúc nội môn, tùng La Hán hay chuông treo – những thứ mà cô chẳng mảy may hứng thú.
Tuy nhiên, ở góc tường, một chậu hoa quế đang rộ nở, tỏa hương thơm ngát. Cô bước lại gần, ngắt một cành hoa nhỏ đưa lên mũi thưởng thức.
Chẳng mấy chốc, chú Mai đã pha xong trà sữa mang lên. Ông lén quan sát Dịch Tư Linh, thấy cô đang thong dong tự tại, tay vân vê cành hoa quế vàng rực.
Ngắt cành quế! Đây chẳng phải là điềm lành sao!
Chú Mai phấn khích xoa tay, cố giữ giọng bình thản: "Hay là để tôi vào gọi cậu chủ dậy nhé?"
Thực ra trong lòng ông cũng hơi thấp thỏm, sợ rằng sẽ bị mắng.
Dịch Tư Linh gật đầu, nhưng ngay sau đó lại đổi ý: "Thôi, không cần đâu."
Chú Mai ngẩn người: "?"
"Tôi tự vào tìm anh ta." Dịch Tư Linh nhấp một ngụm trà sữa, đôi mắt nheo lại sau làn hơi nóng nghi ngút: "Phòng ngủ của anh ta ở đâu?" Cuối cùng, cô cũng chịu thêm vào một câu xã giao miễn cưỡng: "Tôi tự vào được chứ?"
"Ồ... được, tất nhiên là được! Tầng hai, rẽ trái, phòng cuối cùng... Cô có thể đi thang máy cho tiện..."
Dịch Tư Linh cầm theo cành hoa quế, chiếc váy dạ hội cầu kỳ khoác trên người cô vẫn toát lên vẻ thanh thoát dù di chuyển có chút vướng víu. Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn tạo nên những âm thanh lộc cộc như tiếng mưa rơi.
Mùi hương cơ thể thanh khiết của cô lan tỏa theo từng bước chân, nhẹ nhàng chiếm lĩnh không gian.
Trong phòng ngủ mờ tối, chỉ có một chiếc đèn bàn tỏa ánh sáng dịu nhẹ.
Tạ Tầm Chi đang nằm nghỉ trên giường, đôi mắt nhắm nghiền. Đầu óc anh mơ màng, cơn mệt mỏi ập đến khiến cơ thể nặng trĩu như bông ngấm nước ngay khi vừa chạm gối.
Tiếng bước chân như mưa xuân mỗi lúc một rõ hơn. Khi cánh cửa khép hờ phát ra tiếng động khe khẽ vì bị đẩy ra, hàng mi của Tạ Tầm Chi khẽ rung động, cơn buồn ngủ lập tức tan biến.
Chú Mai đang làm cái quái gì vậy? Sao lại để người lạ vào đây, thậm chí còn cho vào tận phòng ngủ của anh!
Dịch Tư Linh bước đi rất khẽ, ngay cả động tác đẩy cửa cũng vô cùng nhẹ nhàng.
Căn phòng ngủ rộng đến mức dư thừa, ánh sáng mờ ảo quyện cùng mùi trầm hương thoang thoảng – một mùi hương tự nhiên chứ không phải loại nước hoa công nghiệp.
Cô sớm nhận ra làn khói mỏng như lụa đang tỏa ra từ chiếc lư hương đặt trên tủ đầu giường. Dưới ánh đèn le lói, chiếc lư hương bằng ngọc bích hoặc pha lê tỏa ra thứ ánh sáng trong trẻo, huyền ảo.
Người đàn ông vẫn nằm yên vị trên giường, hơi thở đều đặn.
Dịch Tư Linh vốn nghi ngờ vị quản gia nói dối, cô định bụng lên đây để bóc trần màn kịch của anh, không ngờ anh lại đang ngủ thật.
Người đàn ông này đúng là tẻ nhạt. Bữa tiệc bên dưới sôi động biết bao, có ngôi sao biểu diễn, có dàn trai xinh gái đẹp, không khí náo nhiệt mà vẫn giữ được chuẩn mực, hoàn toàn đúng gu của cô.
Vậy mà Tạ Tầm Chi lại chọn lên đây ngủ.
Dịch Tư Linh mím môi, đứng từ xa quan sát người đang ngủ say, ngón tay vô thức gõ nhẹ vào cành hoa quế.
Đây đúng là cơ hội ngàn năm có một.
Lúc này cô rất muốn tìm ai đó để bàn kế hoạch tiếp theo, nhưng điện thoại lại để dưới lầu. Cô giống như con diều bị đứt dây, hoàn toàn không biết nhóm chat ở nhà đang loạn cào cào vì mình.
Mấy đứa em đang liên tục nhắn tin khuyên cô đừng làm chuyện dại dột.
Giờ không có ai ngăn cản, Dịch Tư Linh mặc sức làm theo ý mình. Cô vừa nghịch cành hoa quế, vừa rón rén tiến lại gần giường.