Lộ Mễ gượng gạo tiếp lời: "Công chúa và chồng chưa cưới tình cảm mặn nồng thật đấy."
Dịch Tư Linh tỏ vẻ ngây thơ: "Ồ? Tôi có bảo đó là chồng chưa cưới của mình đâu?"
"..."
Dịch Lạc Linh vội đá nhẹ vào chân Dịch Tư Linh để nhắc cô đừng kích động. Dịch Tư Linh cọ chân đáp lại như muốn nói mình vẫn ổn, sau đó mỉm cười nháy mắt với Lộ Mễ đang ngây người như phỗng: "Lần sau tôi sẽ dẫn bạn trai tới chơi cùng mọi người nhé."
Nếu không có gì bất ngờ, tin tức này sẽ sớm truyền đến tai Trịnh Khải Quân.
...
Tại phòng VIP của nhà hàng.
Nhân viên phục vụ đen đủi lúc nãy đang đứng thẳng lưng, người cứng đờ, mắt nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.
"Cô ấy nói thế thật à?" Tạ Minh Tuệ vẫn chưa thôi hy vọng, gặng hỏi nhân viên phục vụ phải thuật lại chính xác từng lời của Dịch Tư Linh.
Anh nhân viên càng nói giọng càng nhỏ dần: "Chính xác thì cô Dịch nói là đã có bạn trai, đang đắm chìm trong tình yêu nồng cháy... nên không có tâm trạng tiếp chuyện người khác... Bảo... bảo anh... cút..." Riêng vế "đừng làm chuyện mất mặt", anh ta không dám thốt ra.
Tạ Minh Tuệ sững sờ. Hay thật, hóa ra lời gốc còn khó nghe hơn nhiều. Cô đưa tiền boa cho nhân viên phục vụ rồi ra hiệu cho anh ta ra ngoài, sau đó lặng lẽ quan sát người ngồi đối diện.
Nồi lẩu Tom Yum nghi ngút khói trắng che mờ đôi mắt thản nhiên của người đàn ông. Anh nâng bàn tay với những ngón tay thuôn dài, chậm rãi gắp thức ăn, không nói một lời.
"Chắc là chị dâu tương lai chưa biết chuyện kết hôn thôi..." Tạ Minh Tuệ lên tiếng hòa giải, cố gắng làm dịu bầu không khí đang căng như dây đàn.
"Ai mà tin được cô ta không biết chứ! Chẳng phải nhà họ Dịch nói hai tháng nữa sẽ tổ chức hôn lễ sao?" Tạ Tri Khởi đập bàn, gương mặt điển trai đỏ bừng vì tức giận: "Hay thật, thấy nhà họ Tạ chúng ta hiền nên định bắt nạt chắc? Để em đi hỏi cho ra lẽ!" Cậu ta đứng bật dậy, khiến chiếc ghế kéo lê trên sàn phát ra tiếng kêu chói tai.
"Quay lại." Một giọng nói đầy uy nghiêm vang lên.
Tạ Tri Khởi khựng lại, không dám làm càn nhưng vẫn ấm ức: "Anh, cô ta dám bảo anh cút đấy! Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Ngay cả Đặc khu trưởng cũng chẳng bao giờ dám lên mặt với anh như thế!"
Lời này hoàn toàn là sự thật. Hiện tại, Hong Kong đang chịu ảnh hưởng từ cuộc khủng hoảng tài chính Mỹ, thị trường truyền thống ảm đạm nên phải tăng cường giao thương và phụ thuộc nhiều vào đại lục. Tập đoàn Lam Diệu là một trong năm tập đoàn lớn nhất đại lục. Hai năm nay, theo chính sách quốc gia, tập đoàn đã đẩy mạnh đầu tư vào Hong Kong với những dự án lên tới hàng chục tỷ đô. Lần này họ tới đây, đích thân Đặc khu trưởng đã tiếp đón, đi cùng còn có cả Thị trưởng thành phố Tân.
Tạ Tầm Chi hơi cúi đầu, tư thế ngồi thẳng tắp. Gương mặt anh bình thản, không lộ chút gợn sóng nào: "Anh và cô ấy vẫn chưa kết hôn, hiện tại cô ấy hoàn toàn có quyền tự do yêu đương."
Tạ Tri Khởi cảm thấy anh trai mình điên thật rồi, chuyện nực cười thế này mà cũng nói ra được. Cậu đau lòng thốt lên: "... Anh tỉnh lại đi, cô ta đang muốn dằn mặt anh đấy. Em công nhận cô ta xinh... Được rồi, không chỉ là xinh thôi đâu... Anh có nhất thời bị mê hoặc cũng dễ hiểu, nhưng hành động này chẳng khác nào cắm sừng anh cả! Là cắm sừng đấy! Chị hai, chị khuyên anh ấy đi chứ!"
Tạ Minh Tuệ phát ngán, bịt tai lại và quyết định giả vờ như không nghe thấy gì.
Tạ Tầm Chi thong thả ngước mắt nhìn cậu em trai bộp chộp: "Tiểu Khởi, nếu em không quản nổi cái miệng của mình thì lập tức về Bắc Kinh, ở nhà tự kiểm điểm một tháng đi."
Anh nói rất nhẹ nhàng nhưng Tạ Tri Khởi lại rùng mình.
Anh cả đã nói tự kiểm điểm một tháng thì chắc chắn sẽ không thiếu một giây nào. Tạ Tri Khởi ấm ức ngậm miệng, ngoan ngoãn ngồi xuống. Tạ Minh Tuệ lập tức cấu vào người cậu em gây chuyện một cái đau viếng.