Cơn giận vô cớ này thực sự làm người ta trở tay không kịp.
Chú Mai cảm thấy oan ức vô cùng. Ông thầm nghĩ chuyện cũng chẳng có gì to tát, dù sao hai người cũng sắp kết hôn, gọi sớm một chút cũng đâu có sao.
Tạ Tầm Chi rất hiếm khi nổi nóng. Lần gần nhất anh cáu kỉnh là từ ba năm trước, khi cậu út gây gổ đánh người gãy tay ở trường, khiến chuyện ầm ĩ đến tận đồn cảnh sát. Một người vốn điềm đạm, nhã nhặn mà đột ngột thay đổi thái độ như vậy khiến người ta không khỏi rùng mình.
"Là tôi lỡ lời, mong cậu chủ đừng trách." Chú Mai cười xòa, đặt ly nước mật ong xuống bàn trà: "Là cô Dịch, là cô Dịch."
Tạ Tầm Chi nhấp một ngụm nước, cảm thấy mình vừa rồi hơi quá đà. Anh cầm ly nước mật ong, giọng điệu dịu lại, hờ hững nói: "Xin lỗi chú Mai, tôi không có ý trách chú đâu."
Chú Mai thở dài: "Cậu xin lỗi tôi làm gì." Lời xin lỗi này chỉ khiến ông thêm áy náy.
Cậu chủ của ông chuyện gì cũng tốt, đối xử với cấp dưới lại càng không có gì để chê. Ở tập đoàn, dù là nhân viên bình thường chào hỏi, anh cũng sẽ mỉm cười gật đầu đáp lại, chẳng hề kiêu ngạo. Thế nhưng, chẳng mấy ai đủ can đảm để tiến đến bắt chuyện với anh. Anh là một quý ông đích thực, nhưng cũng là người khiến người khác phải e dè. Từ nhỏ, địa vị, quyền lực và khí chất của người đứng đầu đã tôi luyện nên một Tạ Tầm Chi khiến người ta vừa ngưỡng mộ, vừa khao khát, lại vừa kính sợ.
"Tôi chỉ mong cậu luôn bình an, ông bà chủ khỏe mạnh, nhà họ Tạ ngày càng hưng thịnh." Chú Mai chợt cảm thán.
Ông đã tận tụy ở nhà họ Tạ cả đời, chứng kiến các cô cậu chủ lớn lên, trưởng thành và gánh vác trọng trách gia đình. Nghĩ lại, ông thấy thời gian trôi qua thật kỳ diệu. Ông chẳng mong cầu gì cao sang, chỉ mong mọi người sống tốt. Nghĩ đến đây, ông lại bồi thêm một câu: "Tất nhiên, điều tôi mong nhất vẫn là cậu và cô Dịch có thể hạnh phúc bên nhau."
"..."
Lại nhắc đến Dịch Tư Linh, Tạ Tầm Chi nhíu mày.
Vị công chúa kiêu kỳ ấy lúc nãy còn đang mải mê khiêu vũ với người khác, gương mặt hớn hở vui tươi đến thế kia mà.
Anh vừa định bảo chú Mai đừng nhắc đến cô nữa thì có tiếng gõ cửa vang lên.
Chú Mai ra mở cửa, một vệ sĩ bước vào báo cáo điều gì đó. Tạ Tầm Chi đang uống nước nên không nghe rõ, nhưng anh vẫn bắt gặp được hai chữ "cô Dịch".
Sau khi vệ sĩ rời đi, chú Mai quay lại báo cáo: "Thưa cậu, cô Dịch đang ở bên ngoài, muốn gặp cậu."
Tạ Tầm Chi khựng lại, ly nước mật ong trong tay hơi rung nhẹ: "Gặp tôi làm gì?" Anh nhẹ nhàng đặt ly xuống bàn.
"Tôi cũng không rõ." Chú Mai ngẫm nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Nhưng cô Dịch muốn gặp cậu thì cần gì lý do đâu."
Tạ Tầm Chi liếc nhìn ông một cái sắc lẹm. Chú Mai rụt cổ lại, tự nhủ mình đâu có nói gì sai.
Đầu Tạ Tầm Chi bắt đầu đau nhức. Hơi men vốn đã làm trí não anh mụ mị, giờ thêm ba chữ "Dịch Tư Linh" lại càng khiến anh phiền lòng hơn.
Anh thừa nhận mình là người có quan niệm rất truyền thống. Một khi đã kết hôn, anh chắc chắn sẽ dành trọn lòng thành cho đối phương. Chính vì thế, anh không thể chấp nhận việc vị hôn thê của mình lại có bạn trai bên ngoài, hay vướng vào những mối quan hệ mập mờ, phóng túng. Anh có thể dung hòa những khác biệt về tính cách hay thói quen sinh hoạt, nhưng tuyệt đối không chấp nhận một cuộc "hôn nhân mở". Một cuộc hôn nhân như thế không có giá trị tồn tại, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ và là mầm mống tai họa cho cả hai gia đình.
Điều duy nhất anh có thể làm lúc này là tôn trọng cô và tìm cách bày tỏ ý định hủy bỏ hôn ước. Với tính cách của cô, chắc chắn cô sẽ đồng ý ngay lập tức. Anh chỉ cần đợi cô mở lời trước, rồi sẽ thuận theo đó mà kết thúc êm đẹp.