"Thưa cô, tôi có vinh hạnh được mời cô nhảy một bản không?" Một người đàn ông có vẻ ngoài nhã nhặn tiến đến trước mặt Dịch Tư Linh, đưa tay mời mọc.
Cô khéo léo từ chối: "Xin lỗi, tôi khiêu vũ không tốt lắm."
Thực tế cô là một vũ công điêu luyện. Năm 17 tuổi, cô từng nhảy mở màn cùng con trai một công tước tại Paris, những bức ảnh đó đến giờ vẫn thường xuyên được nhắc lại trên mạng.
"Không sao, tôi có thể hướng dẫn cô." Người đàn ông vẫn kiên trì.
Tạ Tầm Chi dửng dưng dời mắt. Việc cô có nhảy với ai hay không chẳng liên quan gì đến anh. Anh đã quyết định sẽ tìm cơ hội nói rõ chuyện hủy hôn với cô.
-
Dịch Tư Linh cảm thấy buổi tiệc này nhàm chán chưa từng thấy. Cô vừa ăn đồ ngọt vừa lướt điện thoại xem tin nhắn nhóm. Cô tất nhiên chẳng thèm nhảy với gã đàn ông lúc nãy, không phải ai cũng có tư cách làm bạn nhảy của cô.
Nhóm chat "Đội hộ vệ của Mia" đang rôm rả vô cùng. Em ba Dịch Hân Linh là người hăng hái nhất: "Chị thấy Tạ Tầm Chi chưa? Sao im hơi lặng tiếng thế? Có cần em qua đón không?"
Hân Linh bồi thêm một câu: "Đừng nói là chị vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình đấy nhé!"
Em hai Dịch Lạc Linh bất ngờ lên tiếng: "Có khả năng lắm."
Hân Linh hỏi dồn: "Chị nói rõ xem nào?"
Lạc Linh đáp: "Dịch Tư Linh vốn thích trai đẹp. Theo chị biết thì anh chàng nhà họ Tạ kia cực kỳ tuấn tú, tiếc là chị cả không tin thôi."
Dịch Quỳnh Linh đang bận làm bài tập cũng nhảy vào hóng hớt: "Gì thế? Ai đẹp trai cơ? Em đang thất tình, cần một cực phẩm để sốc lại tinh thần đây!"
Hân Linh mỉa mai: "Chẳng phải tháng trước em vừa có người yêu mới sao?"
Lạc Linh cũng bồi vào: "Một tháng mà em thất tình ba lần à?"
Quỳnh Linh bắt đầu giãy nảy lên, cho rằng mọi người đang lạc đề: "Tóm lại Tạ Tầm Chi là ai?"
Hai cô chị đồng thanh: "Anh rể tương lai của em chứ ai!"
Quỳnh Linh nổ tung: "Dịch Tư Linh! Chị giải thích ngay cho em, sao ai cũng biết mà mỗi em là người tối cổ thế này!"
Cuối cùng chính chủ cũng xuất hiện. Dịch Tư Linh uể oải gõ chữ: "Heo con, lo mà học đi. Biết chuyện này có giúp em vào được Oxford hay Cambridge không?"
Cô bực bội nhắc nhở hai cô em còn lại: "Đừng có gọi anh rể bừa bãi, cẩn thận cái miệng đấy!"
Dịch Tư Linh luôn thấy cạn lời với mấy cái tên biệt danh trong nhóm: nào là "Đầu óc", "Cú đấm thép", "Cái mỏ". Tụi nó bảo một người mưu mẹo, một người sẵn sàng đánh nhau và một người chuyên đi cãi lộn cho cô. Bảo đổi tên mà chẳng đứa nào nghe.
Quỳnh Linh vẫn không tha: "Đừng đánh trống lảng nữa! Rốt cuộc Tạ Tầm Chi là người thế nào?"
Dịch Tư Linh hừ lạnh: "Một ông già mắt mù." Đã không hiểu phong tình lại còn thích làm bộ làm tịch.
Cả ba cô em đồng loạt gửi dấu chấm hỏi. Sau khi nghe chị cả kể lại đầu đuôi câu chuyện, Dịch Tư Linh càng nói càng tức: "Anh ta bảo chị "cứ tự nhiên"? Anh ta dám nói thế với người đẹp nhất ở đây sao?"
Trong khi Hân Linh và Lạc Linh còn đang ngỡ ngàng thì Quỳnh Linh đã cười lăn lộn.
Dịch Tư Linh khẳng định: "Chị nghi là anh ta đang giả vờ thanh cao trước mặt mọi người thôi. Chị không tin anh ta không có ý đồ gì. Nếu một người đàn ông nảy sinh ý nghĩ không đứng đắn với một cô gái mới gặp hai lần, thì cái danh "quân tử" của anh ta coi như vứt đi, đúng không?"
Cô càng nghĩ càng thấy mình có lý: "Chỉ cần chị chủ động tiếp cận lúc anh ta ở một mình, chắc chắn anh ta sẽ lộ nguyên hình ngay."
Dịch Hân Linh suýt sặc trà sữa: "Chị điên rồi à? Người ta là đàn ông, chị quyến rũ anh ấy thì chỉ có anh ấy được hời thôi. Chị định cho anh ta ăn "free" chắc?"
Nhưng một khi Dịch Tư Linh đã quyết thì không ai cản nổi. Sự thờ ơ của Tạ Tầm Chi đã chạm vào lòng kiêu hãnh của cô. Cô tắt điện thoại, bắt đầu tìm kiếm "con mồi".