Chương 31

Thỉnh thoảng anh lại nhấp một ngụm rượu đầy vẻ chán chường, duy trì thái độ lịch sự nhưng xa cách với những người có ý định tiếp cận.

Vị Thái tử nhà họ Tạ vốn được giáo dục rất khắt khe, dù tính cách có phần lạnh lùng nhưng anh luôn cư xử đúng mực, không để ai phải mất mặt. Chính vì thái độ nhã nhặn đó mà không ít người cứ thế tiến đến kính rượu, mời thuốc, cung kính như thể anh là bậc bề trên. Trong số đó, có không ít nữ minh tinh chưa mấy tên tuổi nhưng đầy tham vọng.

Tạ Tầm Chi khẽ nhíu mày khi nhìn nữ diễn viên trang điểm cầu kỳ đang nở nụ cười nịnh nọt trước mặt. Anh cảm thấy mình đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những việc vô bổ. Với những buổi tiệc tùng thế này, anh thường chỉ góp mặt một lát rồi rời đi ngay.

Tạ Tầm Chi đưa ly rượu cho Tạ Minh Tuệ rồi dặn: "Giữ giúp anh một chút."

Trì Hoàn Lễ ngạc nhiên: "Cậu đi đâu thế?"

"Hút thuốc." Tạ Tầm Chi trả lời bằng giọng điệu hờ hững.

Trì Hoàn Lễ ngớ người: "... Tôi có nghe nhầm không vậy?"

Tạ Tầm Chi bắt đầu thấy mất kiên nhẫn. Ngay khi anh định rời đi, xung quanh bỗng rộ lên tiếng xôn xao. Dường như có một nhân vật đặc biệt vừa xuất hiện, thu hút mọi ánh nhìn về phía cửa như một thỏi nam châm.

Trì Hoàn Lễ cũng dõi mắt nhìn theo, anh sững sờ rồi lẩm bẩm: "Ai thế kia?"

Anh đã đích thân kiểm tra danh sách khách mời tối nay, làm sao có thể có gương mặt nào mà anh không biết? Vậy mà lại có nữ minh tinh dám đến muộn cả tiếng đồng hồ trong buổi tiệc của nhà họ Trì, lại còn xuất hiện phô trương đến thế, đúng là chán nghề rồi chăng.

-

Việc không bao giờ đến đúng giờ trong bất kỳ buổi tiệc nào vốn là "thói hư tật xấu" nổi tiếng của Dịch Tư Linh.

Dù các phu nhân và tiểu thư ở Hong Kong luôn thầm chê trách sự kiêu kỳ này, nhưng họ vẫn không thể không gửi thiệp mời cho cô. Bởi lẽ, các mối quan hệ giới thượng lưu vô cùng phức tạp, gây hấn với Dịch Tư Linh cũng đồng nghĩa với việc đắc tội với nhà họ Dịch. Hơn nữa, nếu một buổi tiệc không có sự hiện diện của cô, điều đó chỉ chứng tỏ quy mô của nó chưa đủ đẳng cấp.

Trong giới phù hoa tại Hong Kong, Dịch Tư Linh chính là biểu tượng của sự sang trọng và xa xỉ.

Thế nhưng có vẻ cô đã quên mất đây là thủ đô chứ không phải địa bàn của mình. Buổi tiệc tối nay vốn dĩ không mời cô, chính cô đã dùng chút "tiểu xảo" để có được tấm thiệp mời này.

Dịch Tư Linh khẽ chỉnh lại tà váy, kiêu hãnh bước đi giữa những ánh mắt đổ dồn về phía mình. Đôi chân thon dài trắng muốt ẩn hiện dưới lớp váy mỏng manh như cánh ve. Bộ lễ phục thêu đầy đá quý tinh xảo theo phong cách Pháp với thiết kế thắt eo xương cá, làm tôn lên vòng một đầy đặn, trắng ngần.

Trên cổ cô là chiếc vòng cổ đá quý hình những bông tuyết xếp chồng lên nhau vô cùng phức tạp. Đây là món trang sức độc bản do chính cựu giám đốc thiết kế của thương hiệu Jandoul dành riêng cho cô, không có cái thứ hai trên đời.

Tạ Minh Tuệ nhìn người phụ nữ vừa xuất hiện đã chiếm trọn hào quang, khiến người ta dễ lầm tưởng là một đại minh tinh, cô kinh ngạc đến mức không thốt nên lời: "Đây không phải là..."

Trì Hoàn Lễ hỏi: "Em quen cô ấy à?"

"Là chị dâu..." Tạ Minh Tuệ lẩm bẩm, bàn tay siết chặt ly rượu.

Trì Hoàn Lễ không nghe rõ, định hỏi lại thì Tạ Tầm Chi đã quay lại, ra hiệu cho em gái đưa lại ly rượu cho mình. Trì Hoàn Lễ ngẩn người nhìn anh: "Chẳng phải cậu bảo đi hút thuốc sao?"

Tạ Tầm Chi đáp ngắn gọn: "Không hút nữa."

Trì Hoàn Lễ cảm thấy thật kỳ quặc.

Dịch Tư Linh quan sát một vòng, ngoại trừ vài gương mặt nghệ sĩ đang nổi, cô chẳng quen biết ai. Vòng xã giao ở thủ đô đúng là có khoảng cách rất lớn với Hong Kong. Giữa hàng chục con người ở đây, biết ai là Tạ Tầm Chi mà tìm?