Chương 30

Tạ Tầm Chi lấy một ly champagne từ khay của phục vụ, thản nhiên quan sát sảnh tiệc một lượt rồi dời mắt đi: "Tiệc của cậu Trì mà, tôi đương nhiên phải chuẩn bị chỉn chu một chút."

Trì Hoàn Lễ: "..."

Vừa lộ diện, khách khứa đã liên tục kéo đến kính rượu. Ngay cả những người không quen cũng tìm đủ mọi cách để được chào hỏi một câu.

Để gặp được Trì Hoàn Lễ thì không khó, vì anh vốn ham vui, chỉ cần là bữa tiệc đủ đẳng cấp thì anh thường sẽ có mặt. Nhưng Tạ Tầm Chi lại là chuyện khác. Rất hiếm khi thấy "Thái tử" nhà họ Tạ xuất hiện ở những buổi tiệc tùng xã giao, nên đa số những kẻ muốn nịnh bợ đều phải thất vọng ra về. Anh chỉ tham gia những buổi gặp gỡ thực sự quan trọng trong giới thượng tầng.

Tiếng bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên.

"Hôm nay lạ thật đấy, cả Thái tử và cô hai nhà họ Tạ đều tới à?"

"Tiệc nhà họ Trì tổ chức mà... Cũng bình thường thôi."

Một người đàn ông lắc lắc ly rượu, nhìn về phía trước với vẻ đầy tham vọng: "Đợi đấy, để tôi qua chào hỏi cô hai một tiếng đã!"

Tạ Minh Tuệ cũng có mặt tại buổi tiệc.

Năm nay cô vừa được bổ nhiệm làm Giám đốc Tài chính (CFO) của tập đoàn Lam Diệu, là cánh tay phải đắc lực của Tạ Tầm Chi. Thông thường, khi gửi thiệp mời cho Tạ Tầm Chi, người ta không bao giờ quên gửi thêm một bản cho cô hai nhà họ Tạ. Dù không mời được Thái tử thì mời được Tạ Minh Tuệ cũng đã là một vinh dự lớn. Việc cả hai anh em cùng xuất hiện chứng tỏ buổi tiệc này rất có vị thế.

Tạ Minh Tuệ đang mải miết tìm anh trai, trên đường đi bị vài người quen giữ lại hỏi thăm nên mất chút thời gian. Ánh mắt cô đảo quanh hội trường, cuối cùng dừng lại trên bóng dáng một người đàn ông mặc bộ vest xám kẻ sọc đứng cách đó không xa.

Cô nhìn thoáng qua rồi chợt khựng lại, quan sát kỹ hơn.

Tạ Minh Tuệ sững sờ, nhanh chóng bước tới gọi: "Anh cả?"

Lại thấy Trì Hoàn Lễ đang đứng bên cạnh, cô mỉm cười chào: "Tổng giám đốc Trì."

"Minh Tuệ, lâu rồi không gặp." Trì Hoàn Lễ cười đáp lại, những ngón tay đang buông thõng khẽ đan vào nhau.

Tạ Tầm Chi hỏi: "Em vừa đến à?"

"Vâng, em vừa họp xong là chạy qua đây ngay." Vì thế, Tạ Minh Tuệ vẫn đang mặc bộ đồ công sở chứ chưa kịp thay lễ phục.

Cô diện chiếc blazer hồng nhạt phẳng phiu phối cùng quần ống rộng đồng bộ, đi giày cao gót màu da. Gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ thanh tú và chuyên nghiệp. Giữa một không gian đầy rẫy sự phô trương, vẻ đẹp của cô giống như một nhành lan rừng, thanh cao mà không hề mờ nhạt.

Con cái nhà họ Tạ luôn được giới thượng lưu nể phục vì ai nấy đều xuất chúng, độc lập gánh vác sự nghiệp chứ không có hạng ăn tàn phá hại. Không ít phu nhân quyền quý còn đùa rằng muốn nhà họ Tạ mở lớp dạy cách nuôi dạy con cái.

"Đừng làm việc quá sức, mẹ lại mắng anh giao cho em nhiều việc quá đấy." Tạ Tầm Chi rất thương em gái, không muốn cô lãng phí tuổi xuân vào công việc. Nhưng vị trí CFO quá quan trọng, giao cho người nhà vẫn là yên tâm nhất.

Tạ Minh Tuệ cười: "Là tại em thích làm việc mà, đâu phải lỗi của anh."

Trì Hoàn Lễ cũng xen vào tán thưởng: "Minh Tuệ là nữ giám đốc tài năng có tiếng trong giới rồi, tôi còn phải học tập cô ấy nhiều."

Tạ Minh Tuệ lạnh lùng liếc nhìn Trì Hoàn Lễ. Anh khẽ mấp máy môi, cảm nhận được mình vừa lỡ lời nên vội vàng lảng tránh ánh mắt, bối rối ho khan hai tiếng để chữa ngượng.

Tạ Minh Tuệ không buồn để tâm đến Trì Hoàn Lễ, cô quay sang nhìn Tạ Tầm Chi, mỉm cười trêu chọc: "Hôm nay anh chuẩn bị hoành tráng thật đấy. Nếu không nhờ chiếc đồng hồ anh mua từ sinh nhật năm kia, chắc em chẳng dám nhận người quen đâu."

Chiếc đồng hồ đó mua về đã lâu, nhưng Tạ Tầm Chi chưa từng đυ.ng đến, cứ để nó "ngủ đông" mãi trong két sắt.

Dù liên tục bị em gái và bạn thân trêu chọc, gương mặt Tạ Tầm Chi vẫn không chút gợn sóng.