Chương 3

Vừa dứt lời, Dịch Lạc Linh đã hối hận vì câu nói "đổ thêm dầu vào lửa" của mình. Cô định đính chính lại thì thấy đôi mắt đang ủ rũ của chị gái bỗng sáng rực lên...

"Lạc Lạc! Em đúng là quân sư quạt mo của chị!" Dịch Tư Linh phấn khích đến lạc cả giọng.

"Chỉ cần bây giờ chị có bạn trai mới, dù là thật hay giả, tên họ Trịnh kia kiểu gì cũng tức nổ mắt. Biết đâu anh ta thấy mất mặt quá mà chủ động từ hôn cũng nên! Ý em là vậy đúng không?"

"..."

Dịch Lạc Linh mấp máy môi, chỉ biết thở dài bất lực.

...

Hai món tráng miệng cuối cùng là kem dâu và pudding sữa dừa được dọn ra. Bà chủ nhà hàng – Lộ Mễ – tới mời rượu và một lần nữa cảm ơn Dịch Tư Linh vì đã tạo điều kiện cho thuê mặt bằng.

Nhà hàng này nằm trên tầng cao của khách sạn Tinh Đỉnh, một vị trí đắc địa thuộc hàng "tấc đất tấc vàng" ở Hong Kong. Để giành được chỗ này, Lộ Mễ đã phải tốn không ít công sức lấy lòng cô cả nhà họ Dịch.

Dẫu sao thì cả tòa nhà này và mảnh đất bên dưới đều thuộc quyền sở hữu của Dịch Tư Linh.

Tâm trạng khá hơn, Dịch Tư Linh cũng đáp lại một cách lịch sự. Lộ Mễ thấy vậy càng khéo léo nịnh nọt. Cô ta vốn là thí sinh thi Hoa hậu Hong Kong, nhờ sự nhạy bén và khéo léo mà lấy được chồng đại gia, giờ lại đứng ra kinh doanh riêng.

Đang lúc trò chuyện, nhân viên phục vụ lúc nãy quay lại, lễ phép nói: "Thưa cô Dịch, có anh Tạ muốn mời cô qua phòng VIP của anh ấy để trò chuyện một lát, không biết cô có tiện không ạ?"

Cậu nhân viên trẻ không hay biết về những quy tắc ngầm trong giới, chỉ đơn thuần truyền đạt lại lời mời, không ngờ vừa dứt lời, không khí trong phòng bỗng chốc đóng băng.

Mời đại tiểu thư nhà họ Dịch qua phòng VIP để "nói chuyện phiếm"?

Đúng là ngông cuồng hết chỗ nói.

Lộ Mễ sượng sùng, không dám đứng ra dàn xếp tình hình nên đành im lặng quan sát thái độ của Dịch Tư Linh.

Dịch Tư Linh mỉm cười, vén gọn lọn tóc ra sau tai rồi hời hợt đáp: "Ai mời anh chàng họ Tạ này tới vậy? Đúng là thú vị thật."

Lộ Mễ tái mặt. Câu nói này rõ ràng mang ý trách cứ chủ nhân bữa tiệc là cô. Sự kiện hôm nay vốn không phải tiệc kín, khách tham dự có người nằm trong danh sách mời, cũng có người là bạn đi cùng, cô không thể nào kiểm soát hết được. Trong lòng cô thầm mắng gã ngốc vừa gây chuyện kia một trận tơi bời.

Lộ Mễ vội cười lấy lòng: "Ấy, đó là vì đại tiểu thư của chúng ta quá sức thu hút thôi! Cô không biết đấy chứ, nãy giờ có mấy anh chàng đẹp trai cứ hỏi thăm tôi về cô suốt. Cô yên tâm, tôi ngó lơ hết rồi. Mấy người đó đúng là mắt để dưới gót chân, biết rõ công chúa của chúng ta đã có chồng chưa cưới rồi mà còn dám sấn sổ tới..."

Cô đang nói dở thì thấy Dịch Lạc Linh lặng lẽ liếc nhìn đầy cảnh cáo nên lập tức im bặt.

Dịch Tư Linh thật sự không ngờ chuyện mình sắp kết hôn đã ầm ĩ đến mức ai cũng biết, ngay cả Lộ Mễ cũng hay tin, vậy mà người trong cuộc như cô lại hoàn toàn ngơ ngác.

Nếu vậy thì chắc chắn đến tám chín phần mười là do nhà họ Trịnh rêu rao rồi. Còn ba cô, chắc vì không dám đối mặt nên mới giấu giếm cô chuyện này.

Dịch Tư Linh nén cơn ấm ức vào lòng, cố giữ bình tĩnh. Cô rút một tờ một nghìn đô la Hong Kong từ trong túi đưa cho nhân viên phục vụ, dặn dò: "Làm phiền cậu nhắn lại với anh Tạ kia rằng tôi đang đắm chìm trong men tình nồng cháy, không có tâm trạng nói chuyện phiếm với đàn ông lạ. Bảo anh ta tìm góc nào mát mẻ mà ngồi, đừng làm mấy trò mất mặt nữa."

Vì đang muốn xả giận nên cô nói lời rất nặng nề. Chỉ trách anh chàng họ Tạ kia thiếu quan sát, lại đâm đầu đúng lúc cô đang bực bội.

Nhân viên phục vụ cảm thấy mình thật xui xẻo, chỉ định kiếm chút tiền boa mà sao gian nan quá đỗi.