Tạ Ôn Ninh: “Tất nhiên là anh ấy độc thân rồi… Anh tớ chưa từng có bạn gái, sống cực kỳ mẫu mực luôn.”
Dưới áp lực của Dịch Tư Linh, Dịch Hân Linh đành nghiến răng gõ tiếp: “Cậu đừng hiểu lầm nhé, tớ không có ý gì khác đâu. Chỉ là cô bạn tớ đang nghiên cứu về quản lý thương mại, đọc mấy bài phân tích về thu mua doanh nghiệp nên rất ngưỡng mộ anh trai cậu. Bạn ấy muốn hỏi xem liệu có cơ hội nào được chiêm ngưỡng phong thái của anh cả cậu không.”
Dịch Tư Linh nhìn tin nhắn mà cau mày: “Ai ngưỡng mộ anh ta chứ? Còn muốn chiêm ngưỡng phong thái nữa? Phải là anh ta chiêm ngưỡng phong thái của chị mới đúng.”
Dịch Hân Linh chỉ muốn quỳ xuống lạy bà chị mình: “... Đây gọi là nghệ thuật giao tiếp! Chẳng lẽ em lại nói thẳng là chị tớ đang điều tra anh cậu à?”
Dịch Tư Linh im lặng, ấm ức cắn một miếng bánh sơn tra.
Dịch Hân Linh: “Cậu đừng nói với anh trai cậu nhé, đừng để anh ấy phải bận tâm vì chuyện nhỏ này. Bạn tớ không có ý đồ gì đâu, chỉ đơn giản là thần tượng người giỏi như anh cậu thôi. Bạn ấy không muốn làm phiền, chỉ cần được nhìn từ xa một chút là mãn nguyện rồi.”
Tạ Ôn Ninh vốn thông minh, và người nhà họ Tạ ai cũng vậy. Nếu đối phương đã muốn giấu diếm thì cô cũng không tiện làm lộ.
Còn về “cô bạn” này, chắc chắn không ai khác ngoài chị dâu tương lai. Có vẻ như chị ấy muốn xem mặt anh cả trước khi kết hôn đây mà.
Suy nghĩ một lát, Tạ Ôn Ninh cân nhắc từng chữ: “Ngày kia có một buổi tiệc rượu, anh cả tớ sẽ tham dự. Hay là để tớ gửi cho bạn cậu một tấm thiệp mời nhé?”
Dịch Hân Linh ngẩng lên hỏi: “Tiệc rượu có được không chị?”
Đôi mắt Dịch Tư Linh sáng bừng lên.
Dịch Hân Linh hiểu ý chị mình là đồng ý, bèn ra dấu OK rồi nhắn thêm vài câu xã giao với Tạ Ôn Ninh trước khi kết thúc cuộc trò chuyện. Hai người họ, kẻ tung người hứng, ai cũng đang đóng kịch.
Tạ Ôn Ninh: “Sáng mai tớ về ký túc xá đưa thiệp cho cậu nhé, hẹn gặp lại~”
Nhắn xong, Tạ Ôn Ninh lập tức mở khung chat với Tạ Tầm Chi để mật báo: “Anh cả, chị dâu đang tìm hiểu về anh đấy! Em đã đưa thiệp mời buổi tiệc nhà họ Trì ngày kia cho chị ấy rồi, anh nhớ phải thể hiện thật tốt! Nhất định phải mặc bộ nào đẹp trai nhất vào!”
“À đúng rồi, chị dâu còn nói là vô cùng ngưỡng mộ anh, muốn chiêm ngưỡng phong thái của anh nữa! Anh cả cố lên! Hãy tỏa sáng và quyến rũ chị dâu đi nào!”
Tạ Tầm Chi không cần lời báo tin của em gái, vì anh đang có mặt tại hiện trường và nghe thấy toàn bộ sự việc.
Anh chỉ nhắn lại một chữ “Được” cho Tạ Ôn Ninh rồi tắt màn hình. Anh vắt chéo đôi chân dài, thong thả rót thêm trà cho ông Tề, dáng vẻ vừa lịch lãm, chu đáo nhưng cũng đầy vẻ lười biếng, tự tại.
Anh tựa như một ngọn núi cao khiến người ta phải ngước nhìn, đầy quyền uy nhưng không kiêu ngạo. Một chút ý cười nhạt nơi đáy mắt đều được giấu kín sau vẻ thâm trầm.
Gương mặt Tạ Tầm Chi thực sự rất điển trai. Nếu không phải vì khí chất uy nghiêm, cao quý thì với vóc dáng và diện mạo này, người ta rất dễ nhầm anh là một người mẫu nam chuyên nghiệp.
Đề tài sau đó không còn xoay quanh chuyện hôn nhân của anh nữa. Dù ông Tề thích xem kịch hay nhưng ông cũng phải giữ thể diện cho học trò, không trêu chọc quá đà.
Một lúc sau, từ bàn bên cạnh vang lên giọng nữ gọi phục vụ đóng gói đồ ăn. Sau đó, hai cô gái khoác tay nhau cùng bước ra ngoài.
Chiếc váy ngắn làm nổi bật vòng eo thon gọn và đôi chân trắng ngần lướt qua tầm mắt Tạ Tầm Chi.
Anh nheo mắt, mượn động tác rót trà để lặng lẽ nghiêng đầu quan sát Dịch Tư Linh theo cách mà cô không thể phát hiện ra.
Ánh mắt anh vẫn giữ vẻ lịch thiệp, dù việc âm thầm đánh giá người khác thế này chẳng được coi là quân tử cho lắm.