Chương 26

Mấy ngày nay bà Dương Thù Hoa bận rộn chuẩn bị sính lễ cho nhà họ Dịch. Bà bảo quản gia mở cánh cửa mật mã bằng thép không gỉ nặng cả tấn của kho báu, nơi chứa đựng những cổ vật quý hiếm mà nhà họ Tạ tích cóp suốt trăm năm, chưa kể đến lượng lớn tiền mặt và vàng thỏi.

Ngoài bất động sản, xe cộ và tiền mặt, sính lễ cần phải có những món đồ gia bảo để giữ thể diện.

Dương Thù Hoa không muốn nhà họ Dịch chê cười họ keo kiệt. Đây là vấn đề diện mạo và cũng là thái độ, cho thấy nhà họ Tạ rất trân trọng cuộc hôn nhân này và thực lòng muốn đón Dịch Tư Linh về làm dâu cả.

“Ninh Ninh, bộ phỉ thúy này đẹp không con? Chất ngọc rất tốt, chỉ là kiểu dáng hơi cổ điển, không biết Tư Linh có thích không?” Dương Thù Hoa chỉ vào bộ trang sức phỉ thúy đế vương lục.

Viên ngọc xanh đậm được chạm khắc hình mặt Phật rất lớn, cỡ bằng nắm tay đàn ông. Dây chuyền nạm vàng tinh xảo theo lối cổ, mang ý nghĩa kim ngọc lương duyên. Cả bộ hoa tai và nhẫn đều được chế tác từ cùng một khối ngọc quý, hiện là món đồ vô giá trên thị trường.

Nhưng kiểu dáng… đúng là hơi mang phong cách của các phu nhân quyền quý thời trước.

Tạ Ôn Ninh mỉm cười trấn an: “Mẹ ơi, với loại phỉ thúy đẳng cấp thế này thì kiểu dáng không còn quan trọng nữa đâu. Hình mặt Phật không hề già, đó là để cầu bình an mà. Chắc chắn chị dâu sẽ thích thôi.”

“Còn chiếc mũ phượng này là ông nội con mua lại từ một người Anh. Mấy người phương Tây đó làm sao cảm thụ hết được cái đẹp của tổ tiên mình chứ.”

Đây là chiếc mũ phượng trân châu điểm thúy từ thời Vạn Lịch nhà Minh. Nhiều năm trước, ông Tạ Nhân Hoa đã mua lại nhiều cổ vật từ Anh quốc, phần lớn đã quyên tặng cho bảo tàng quốc gia, chỉ giữ lại vài món, trong đó có chiếc mũ phượng của Hoàng hậu nhà Minh này để dành cho con dâu trưởng tương lai.

“Chiếc mũ phượng này lộng lẫy quá đi mất!”

“Tặng thêm cặp bình hoa này cho hai đứa nó nữa, để chúng bày ở đầu giường mà cắm hoa.”

Tạ Ôn Ninh cười khổ: “Mẹ đúng là chịu chơi thật đấy.”

Dùng cặp bình hoa đấu thái thời Càn Long trị giá tám con số chỉ để cắm hoa.

Dương Thù Hoa lườm con gái một cái.

“Thêm cả đôi vòng phỉ thúy xoắn này, mấy cây trâm đá quý kia, cả hộp trang sức vàng mới đặt thợ làm năm nay, rồi bộ chén trà gốm Nhữ, bộ tủ sơn mài khảm trai này nữa.” Dương Thù Hoa chỉ thêm một loạt thứ, bảo chú Mai ghi chú lại hết.

“Chọn đi chọn lại toàn đồ cũ, không biết con bé có ưng không? Chỉ sợ giới trẻ bây giờ lại thích mấy thứ đồ hiệu xa xỉ như túi xách này nọ.”

Tạ Ôn Ninh suy nghĩ rồi nói: “Hay để con hỏi bạn cùng phòng của con xem sao.”

“Ơ, con hỏi bạn cùng phòng làm gì?”

Tạ Ôn Ninh đưa điện thoại cho mẹ xem giao diện tin nhắn, nơi Dịch Hân Linh đang âm thầm dò hỏi về anh cả của cô.

“Con quên chưa nói với mẹ, em gái chị dâu chính là bạn cùng phòng của con. Nhưng vì Hân Linh không nhắc tới chuyện này nên con cũng không tiện lên tiếng. Giờ cậu ấy đã chủ động hỏi về anh cả, con nghĩ mình hỏi về chị gái cậu ấy cũng không coi là đường đột.”

Dương Thù Hoa mừng rỡ, không ngờ lại có sự trùng hợp như vậy. Bà vội giục Tạ Ôn Ninh tìm hiểu xem sở thích của Dịch Tư Linh là gì.

Dịch Hân Linh: “Bạn yêu ơi, tớ nhớ cậu là con thứ tư trong nhà đúng không?”

Tạ Ôn Ninh: “Đúng vậy, tớ là út.”

Dịch Hân Linh: “Vậy cậu có hai người anh trai à?”

Tạ Ôn Ninh: “Ừ, tớ có anh cả, chị hai và anh ba.”

Dịch Hân Linh: “Chuyện là thế này, tớ có cô bạn muốn hỏi một chút, không biết anh cả cậu hiện có đang độc thân không?”

Tạ Ôn Ninh ngẩn người, không hiểu mục đích câu hỏi này. Trong khi đó, ở đầu dây bên kia, Dịch Hân Linh xấu hổ đến mức muốn độn thổ.

Bởi vì những lời này đều do Dịch Tư Linh ép cô phải gửi.