Chương 25

“Đúng là một kẻ đạo đức giả.” Dịch Tư Linh bồi thêm một câu.

Phía sau, “người đàn ông xấu xí, dối trá, đạo đức giả” khẽ nhướng mày.

Anh không những không đặt chén trà xuống mà còn siết chặt hơn. Những khớp xương rắn rỏi hiện rõ trên làn da trắng lạnh, tạo nên đường nét vừa mạnh mẽ vừa sắc bén.

Trong chén là loại trà Vũ Tiền Long Tỉnh thượng hạng, đợt trà đầu tiên của mùa xuân năm nay. Nước trà xanh non, hương thơm tỏa ra ngào ngạt.

Tạ Tầm Chi điềm nhiên nhấp một ngụm trà. Anh chợt nhớ tới dì Yến – người làm mai cho nhà anh – từng nhận xét rằng cô Dịch này rất thú vị, cuộc sống hôn nhân sau này chắc chắn sẽ đầy màu sắc, không bao giờ nhàm chán.

Hóa ra cái “thú vị” của cô Dịch là kiểu này.

Đúng là anh bắt đầu tin rằng cuộc sống sau này sẽ “muôn màu muôn vẻ” thật.

Ông Tề bị chọc cười, thầm nghĩ cô gái này thật dí dỏm, xem ra học trò của ông sắp có việc để làm rồi. Ông nhỏ giọng trêu chọc: “Em làm gì nên tội rồi? Để con gái nhà người ta thù hằn thế này, thật đáng đánh.”

Trước ánh mắt trêu đùa của thầy, Tạ Tầm Chi mỉm cười đáp lại đầy điềm tĩnh: “Sau này em sẽ tạ lỗi với cô ấy.”

Tiện thể hỏi xem anh đã gây thù chuốc oán với cô khi nào mà lại bị đồn đại như vậy.

Tiếng đàn nhị trầm bổng vang lên hết bài này đến bài khác. Một cơn gió thoảng qua, làm những lá bạch quả ngoài cửa sổ bay lả tả.

“Đợi đã, hình như em từng nghe qua cái tên này rồi.” Dịch Hân Linh suy nghĩ một lát rồi mới nói tiếp: “Có phải… người họ Tạ của tập đoàn Lam Diệu không?”

“Đúng rồi, chính là anh ta.” Dịch Tư Linh nghiêng người tới trước, chống tay lên mép bàn: “Em quen à?”

Dịch Hân Linh lắc đầu: “Em không chơi trong giới đó, khó mà quen biết những nhân vật tầm cỡ như vậy. Nhưng em biết em gái anh ta, chắc chắn không sai đâu, bạn cùng phòng của em chính là em gái ruột của Tạ Tầm Chi đấy.”

“Em gái ruột của Tạ Tầm Chi?”

“Đúng thế, tên là Tạ Ôn Ninh. Tuy cậu ấy ít khi nhắc đến gia đình, nhưng chị biết đấy, chuyện nhà ai thế nào làm sao mà giấu mãi được. Lúc khai giảng, giáo viên yêu cầu điền bảng thông tin gia đình, người này truyền tai người kia, thế là ai cũng biết cậu ấy là công chúa nhỏ của nhà họ Tạ.”

Đại học Thủ đô vốn là nơi ngọa hổ tàng long, sinh viên ở đây nếu không có quyền thế thì cũng là con nhà đại gia nghìn tỷ. Cô ba nhà họ Dịch như cô ở đây cũng chẳng mấy nổi bật, dù thực tế cô cũng thuộc hàng danh giá.

Lúc đầu Dịch Hân Linh cũng sợ Tạ Ôn Ninh mắc bệnh công chúa, kiểu tiểu thư khó chiều, cô còn tính nếu không hợp sẽ ra ngoài thuê nhà ở. Phục vụ một vị “công chúa” như chị cả là quá đủ rồi, cô không rảnh để chiều chuộng thêm ai khác. May thay, tính tình Tạ Ôn Ninh rất tốt, nói năng dịu dàng. Tuy sức khỏe Ôn Ninh hơi yếu nhưng Hân Linh luôn sẵn lòng chăm sóc. Hai người họ là đôi bạn thân nhất trong ký túc xá.

Dịch Tư Linh không ngờ manh mối lại xuất hiện nhanh đến vậy.

“Em ấy không kể gì về anh trai mình sao? Ví dụ như chuyện yêu đương chẳng hạn?”

“...” Biểu cảm của Dịch Hân Linh trở nên kỳ quặc: “Cậu ấy kể chuyện đó với em làm gì. Nhưng nhà họ Tạ giáo dục nghiêm khắc lắm, đến giờ cậu ấy còn chưa từng hôn ai nữa là. Em gái đã vậy thì chắc anh trai cũng chẳng có điều tiếng gì đâu.”

“Em nhắn tin hỏi thử đi.” Dịch Tư Linh nhướng mày.

“Không được đâu. Tự dưng nhắn tin hỏi về anh cả nhà người ta thì kỳ lắm.” Dịch Hân Linh phải giữ ý tứ xã giao, điều mà Dịch Tư Linh thường chẳng thèm bận tâm.

“Nếu em muốn chị phải lấy chồng xa, cả đời không được gặp lại em nữa thì cứ việc không nhắn. Hừ!” Dịch Tư Linh cụp mắt, nói giọng dỗi hờn.

“...”

-

Khi nhận được tin nhắn của Dịch Hân Linh, Tạ Ôn Ninh đang cùng bà Dương Thù Hoa kiểm kê đồ đạc trong kho của biệt phủ họ Tạ.