Cô không nhìn lâu mà vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Hai bàn nằm sát nhau, chỉ ngăn cách bởi một tấm bình phong.
Sau khi ngồi xuống, Dịch Hân Linh không muốn chị mình phải bận tâm nên chưa đợi xem thực đơn đã gọi món ngay: “... Cho em một phần bánh bao thịt bò, một bát mì trộn tương, tào phớ, một bát canh lòng dê nhỏ, bánh lừa nhân đậu đỏ và một đĩa bánh đặc sản tổng hợp.”
Dịch Tư Linh thốt lên: “Nhiều quá, làm sao ăn hết được.”
Dịch Hân Linh xua tay: “Không sao đâu, thừa thì em gói mang về cho bạn cùng phòng.”
“Thế thì em nên gọi thêm một phần mới cho họ chứ.” Dịch Tư Linh trách em gái không lịch sự, sao lại để người khác ăn đồ thừa của mình.
Dịch Hân Linh cười hì hì, chê chị mình lắm chuyện: “Ôi dào, bọn em không câu nệ thế đâu. Em cũng hay ăn đồ vặt của các cậu ấy mà.”
Dịch Tư Linh không thể hiểu nổi khái niệm “bạn cùng phòng” là gì. Thời đại học ở Luân Đôn, cô sống trong căn biệt thự xa hoa nhất vùng Kensington trị giá 5 triệu bảng Anh. Cô không có bạn cùng phòng, chỉ có dì Lật quản gia, một đội ngũ giúp việc đa quốc tịch và vệ sĩ riêng bảo vệ ngày đêm.
Nhà hàng lên món rất nhanh. Những chiếc bánh bao nóng hổi to hơn cô tưởng, cỡ chừng nắm tay, nhân thịt đầy đặn đến mức chực trào ra ngoài, nước thịt thơm ngọt thấm đẫm vào lớp vỏ.
Bát tào phớ bên trên rắc hành lá và vài giọt dầu mè. Dịch Tư Linh cau mày, phải để cô em gái thuyết phục đến rát cả cổ, cô mới miễn cưỡng nếm thử một miếng.
Tào phớ mặn? Dịch Tư Linh thoáng kinh ngạc.
Ăn mì trộn tương cũng là một thử thách, nước sốt rất dễ dính lên khóe miệng, nên Dịch Tư Linh phải cuộn tròn từng sợi lại rồi mới ăn, trông chẳng khác gì đang thưởng thức mì Ý.
Dịch Hân Linh nhìn không vô, bèn tìm đề tài để hỏi: “Sao tự dưng chị lại đến chỗ em thế? Hay là con bé Tư lại chọc giận chị rồi?” Nên chị mới tới đây “hành hạ” em đúng không.
Dịch Tư Linh lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau khóe môi: “Không phải vì nó.”
Dịch Hân Linh ngẩn người, buông đũa xuống nhìn chị mình đầy nghiêm túc: “Không phải vì nó thì là vì ai?”
Dịch Tư Linh u sầu nhìn rặng bạch quả bên đường: “Là...”
Cô nói nửa chừng rồi im bặt, khiến Dịch Hân Linh sốt ruột không chịu nổi: “Là cái gì cơ?”
“Ba già muốn bán chị tới thủ đô rồi.” Dịch Tư Linh gắp một miếng bánh đậu xanh, khẽ cắn một miếng nhỏ.
“!”
Dịch Hân Linh thét gào trong lòng. Câu nói này chứa đựng quá nhiều thông tin, cô mới không về nhà có ba tháng thôi mà: “Bán cho ai ở thủ đô? Ai lại đồng ý mua chị chứ? Người đó điên rồi à? Có tiền mà không biết tiêu vào đâu sao?”
Dịch Tư Linh bình tĩnh liếc nhìn em gái một cái.
Dịch Hân Linh rụt vai lại: “Em không nói leo nữa… Chị nói tiếp đi…”
“Tạ Tầm Chi.” Cứ nhắc tới cái tên này là Dịch Tư Linh lại thấy bực bội. Cô nheo đôi mắt xinh đẹp, lạnh lùng nói: “Một gã già khú thích làm màu, 30 tuổi rồi mà còn xấu nữa. Ba già chắc là nghèo điên rồi nên mới bắt chị cưới loại người đó.”
Phía sau tấm bình phong, Tạ Tầm Chi và ông Tề đều im lặng, bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng khó xử.
Ba chữ “Tạ Tầm Chi” kia vang lên thật sự quá rõ ràng.
Ông Tề không thể giả vờ như không nghe thấy, chỉ đành nhìn học trò của mình bằng ánh mắt đầy phức tạp.
Tạ Tầm Chi vẫn bình thản như không có chuyện gì, anh mỉm cười, tiếp tục lắng nghe những lời bàn tán đang tự tìm đến cửa.
“Sao lại như thế? Sao tự nhiên ba lại ép chị kết hôn?” Sắc mặt Dịch Hân Linh thay đổi, cô chẳng còn tâm trạng nào để ăn nữa.
Có điều cô vẫn hơi nghi ngờ, vì chị cả thường hay nói quá lên: “Chắc không đến mức già khú đâu, có khi nào chị nhầm không? Mắt nhìn của ba đâu có tệ đến thế, mấy người trước đây ba tìm cho chị đều đẹp trai mà?”
Dịch Tư Linh cười nhạt: “Đến một bức ảnh cũng không chịu cho chị xem, nếu không xấu thì việc gì phải che che giấu giấu? Đã vậy người này còn dối trá, thích ra vẻ đạo mạo nữa.”